Một thời của nội

 

Lũ dông sông cuộn đổi màu

Nội pha sương gió nhuộm đầu hoa râm

Thăng trầm

Gió quất, mưa cầm

Sơn cùng

Thủy tận mây vần can qua

 

Mưa đông

Nắng hạ mắt nhòa

Khe sâu

Vách đá

Gốc già đỡ thân

Mưa bom trượt thoát mấy lần

Tay gom xác bạn, châu đầm thương đau

 

Mây vắt khăn trắng ngang đầu

Lệ tràn thấm đá gọi nhau nghẹn ngào!

Tuổi xuân bất khuất tự hào

Hồng ân bia tượng tạc vào công lao

 

Nội ơi! Tuổi hạc đã cao

Như cây gồng gánh biết bao nhiêu cành

Cò ơn tạ hạc sinh thành

Chở che nắng lửa để dành yêu thương

Lao lung, chớp lạch, mưa nguồn

Hạc thương se sắt cò còn cánh cong

 

Biển sông lúc đục, lúc trong

Bão tràn chém gió hạc mong tới bờ

Thở phào nhẹ nhõm giấc mơ

Xuân đầy nắng ấm đá mờ rêu phong!

 

                                       Ngày 19/8/2017

                                          Nguyễn Thị Tính