Đại đội Thanh niên xung phong của tôi

 

Đại đội tôi những năm chống Mỹ

Hàng trăm người sống chết có nhau

Nhiệm vụ lớn phải thông đường cho xe chạy

Khi mưa bom, bão đạn trút xuống đầu

 

Máy bay Mỹ hàng ngày đánh phá

Đường Trường sơn bị cày xới nhiều lần

Có trọng điểm không còn cây cỏ mọc

Những thân cây bị bom phát nhiều lần

 

Cầu bị gẫy trơ ra còn trụ tạm

Lắp cầu phao cho xe chạy tạm thời

Phao cũng bị bom bi chọc thủng

Lại hàn vào cho xe chạy ngay thôi

 

Có những đêm pháo sáng thả đầy trời

Cả đại đội làm đường trên trận địa

Địch đánh căng ra từ tứ phía

Nhưng tinh thần đại đội vẫn quyết tâm

 

Xe chưa chạy, chưa thông đường chưa được

Phải nhanh lên cho xe thoát, đường thông

Địch càng đánh mọi người càng cố gắng

Mỗi xe qua là lập một chiến công

 

Có những lúc bầu trời yên lặng

Không tiếng bom, tiếng đạn ầm ầm

Đó là lúc mọi người nghỉ tạm

Để đêm sau lại chiến đấu đến cùng

 

Bao cô gái, bao chàng trai ra trận

Với tinh thần tình nguyện, xung phong

Có cô bé mặt hình như còn sữa

Có chàng trai vừa mới học phổ thông xong

 

Ở trong họ căng đầy bầu nhiệt huyết

Máu đang sôi và sức trẻ tuôn trào

Nghe Đảng gọi ra đi cứu nước

Đất nước cần đánh Mỹ, quyết tâm cao

 

Những cô bé ngày nào còn õng ẹo

Trong vòng tay người mẹ thương yêu

Nay đã phải tay choòng, tay súng

Mẹ của con, con thương nhớ mẹ nhiều

Thế bỗng chốc hóa thân thành dũng sỹ

Thành những người chiến sỹ của Trường sơn

Thật gan dạ trên chiến trường, trận địa

Vượt qua bao bom đạn không sờn

 

Có bao lần bom Mỹ đánh trúng đường

Bom không nổ, bom câm, bom nổ chậm

Các cô gái đã ùa ra mặt trận

Tháo kíp rồi cô hóa giải được bom

 

Có những đêm địch đánh tắc đường

Trong đêm tối vẫn phải thông bằng được

Đường thông rồi muốn cho xe đi tiếp

Các cô làm tiêu sống dẫn đường xe

 

Và rồi địch lại đánh, lại vè vè

Trận bom tiếp ập ngay vào trận địa

Bị lấp vùi các cô còn khe khẽ

“Con chết rồi, từ biệt mẹ, mẹ ơi!”

 

Không chết được, làm sao con chết được

Mẹ của con, con yêu nhất trên đời

Mẹ đã cứu chúng con tỉnh dậy

Như thiên thần che chở cuộc đời con

 

Có những đêm các cô nằm thao thức

Sau trận này ta có vượt được không

Và rồi nữa ai còn, ai mất

Mỗi trận bom lại người mất, người còn

 

Ở Trường Sơn hai mùa mưa nắng

Sốt rét rừng làm da tím tái đi

Không còn đẹp như một thời con gái

Tuổi hai mươi như thuở mới dậy thì

 

Không có nước mọi người đành tắm gội

Bằng tắm khô, tắm nguội qua ngày

Trên trọng điểm chia nhau từng gáo nước

Dành để đánh răng, rửa mặt từng ngày

 

Hết mùa khô lại sang mùa mưa gió

Mưa trắng rừng trên cả dãy Trường Sơn

Đường đi lại không còn đi được nữa

Nước về nhanh ngập cả suối nguồn

 

Cả đại đội không còn hạt gạo

Ăn măng rừng, củ sắn thay cơm

Phải vượt núi sang bên kia biên giới

Gùi từng cân gạo giữa chiến trường

 

Hành quân bộ bao nhiêu ngày không mỏi

Đến những nơi chưa từng có chân người

Đời con gái mà say sưa phá núi

Để mở đường, tung cả dãy Trường Sơn

 

Cánh nam giới học làm kỹ thuật

Học đánh mìn, phá đá, mở đường

Hạ dốc cao, qua đèo, vực thẳm

Để xe trườn, xe kéo được nhanh hơn

 

Có những đoạn gặp toàn là đá

Phải khoét sâu vào núi một đoạn dài

Đặt bộc phá đánh toang cửa mở

Cách mở đường có một không hai

 

Có những đoạn ngoằn ngoèo uốn khúc

Tựa địa hình dốc núi mà đi

Gặp ngầm rộng làm cầu phao di động

Gặp sông sâu làm cầu tạm tức thì

Các đoàn xe nối đuôi nhau ra trận

Hết đoàn vào, lại đến đoàn ra

Xe lăn bánh là hàng vào tiền tuyến

Giúp miền Nam đánh thắng quân thù

 

Địch phát hiện đánh bom tọa độ

Suốt đêm ngày bom nổ, bom rung

Vẫn kiên quyết cho xe qua trọng điểm

Giành giật nhau từng phút đến tận cùng

 

Địch nham hiểm chúng dùng chất độc

Rải trên rừng của dãy Trường Sơn

Chị em đã nhiều người rụng tóc

Cả chức năng làm mẹ cũng không còn

 

Quần nhau bao ngày trên chiến địa

Nhưng quyết tâm ý chí không sờn

Bao trọng điểm ngày đêm canh giữ

Vẫn hiên ngang, sừng sững thông đường

 

Những trọng điểm Khe Dinh, Khe Ve, K8

Rồi Cà Roòng, phà kéo Xuân Sơn

Dốc cao như Cổng trời Cha Lo, Mụ Dạ

Xe vẫn đi và tuyến vẫn thông đường

 

Vẫn nườm nượp ngày đêm xe chạy

Bao khí tài, quân dụng, quân lương

Bao bộ đội hành quân đi chiến đấu

Tiếp thêm cho sức mạnh chiến trường

 

Bỗng một ngày mùa thu tháng tám (*)

Địch đánh bom bằng chiến lược B52

Bom chúng nổ rầm trời, rợp đất

Tiêu diệt ta bằng những pháo đài

 

Trời Minh Hóa như là sập xuống

Đất Quảng Bình như nổ tung lên

Cả khu vực chìm trong biển lửa

Như hỏa thiêu mặt đất đi liền

 

Đại đội đã bị nhiều thiệt hại

Cả một tiểu đội nữ A hai

Các chị đã hy sinh toàn bộ

Trên chiến trường ở tuổi mới đôi mươi

 

Cả tiểu đội kiên cường dũng cảm

Vẫn hiên ngang chống lại kẻ thù

Và cả tám chị em trong tiểu đội

Đã hy sinh thân mình cho độc lập, tự do

 

Các chị đã hóa thân vào đất

Cho Việt Nam mãi mãi trường tồn

Xứng đáng là con em đất Việt

Cho bốn mùa quả ngọt thơm ngon

 

Đại đội nén đau thương mất mát

Để biến thành sức mạnh tinh thần

Quyết chốt giữ những vùng trọng điểm

Cho đến ngày kháng chiến thành công

 

Trên chiến trường quân ta đại thắng

Rừng Trường Sơn cũng vui sướng vẫy chào

Có đại đội Thanh niên xung phong cùng góp sức

Bao năm ròng các trọng điểm trên cao./.

                                                      Cha Lo, 1972 – Hà Nội, 30/4/2015

                                                        Ngô Văn Tuyến

 


(*) Ngày 19/8/1972