Ngày truyền thống lực lượng Thanh niên xung phong 15-07-1950
Lên trên
Các gương tiêu biểu
Chuyện của Kah

Đăng lúc: 02-08-2017 09:47:58 AM - Đã xem: 720

Chuyện những người lính Trường Sơn âm thầm chịu đựng nỗi đau giữa đời thường, nhân 56 năm ngày "Vì nạn nhân chất độc da cam Việt Nam”, 10/8/1961 – 10/8/2017)

                     

  


 Tôi gặp Kha từ ngày chúng tôi cùng ở Trạm điều dưỡng T30 trong thời điểm 12 ngày đêm máy bay Mỹ đánh phá Thủ Đô – Hà Nội. Tháng 6/2013 sau khi dự Hội nghị gặp mặt cộng tác viên Bản tin Cựu thanh niên xung phong Việt Nam tại Nhà khách La Thành, tôi tìm đến nhà Kha tại số 2/4 ngõ 432 phố Đội Cấn, phường Cống Vị, quận Ba Đình.

Tìm vào nhà Kha cũng không khó lắm, căn nhà rộng chừng gần 30m2 được xây bốn lầu trên nền đất của gian nhà Kha được phân thời bao cấp tại khu tập thể Bệnh viện Phổi TW. Người ra mở cửa đón tôi không phải Kha mà là Thượng tá Nguyễn Ngọc Oanh, chồng của Kha. Oanh mời tôi vào phòng khách uống trà. Sau tuần trà tôi hỏi thăm sức khỏe các cụ hai bên gia đình và  các con của Kha Oanh. Oanh chào tôi ở lại chơi nhà vài ngày, tối về ta cùng hàn huyên, còn bây giờ xin phép bạn mình phải ra cơ quan làm việc.

Oanh đi rồi chỉ còn hai chúng tôi, tôi hỏi lại câu hỏi lúc đầu. Chuyện qua chuyện lại tôi mới biết: Đặng Thị Kha giấu bố mẹ viết đơn tinh nguyện gia nhập TNXP, tham gia TNXP nhiệm kì II ngày 16 tháng 8 năm 1968. Đơn vị được thành lập ngay trên quê hương của Kha, tại thôn Tam Đường, xã Tiến Đức, huyện Hưng Hà, tỉnh Thái Bình. Ngày nhập ngũ cũng là ngày Kha nhận được giấy báo trúng tuyển vào lớp 8 trường cấp III thị trấn Hưng Nhân (hệ 8/10).

Gần hai tháng tập luyện trên quê hương, thương con còn nhỏ bố mẹ Kha đã nhiều lần xin đơn vị cho con ở lại để tiếp tục đi học nhưng Kha không chịu. Không thuyết phục được con gái ở lại, mẹ của Kha phải nhờ chính quyền khai tăng tuổi của Kha thêm hai năm nữa mới tròn 16 tuổi. Sau hơn một tháng hành quân vào khu 4, đơn vị Kha được mang phiên hiệu C356 - N35 Tổng đội 768 P18, được 6 tháng đơn vị lại chia tách, Kha vào C358 - N35. Đầu năm 1970 Kha cùng đơn vị lại chuyển vào Trường Sơn thuộc C394 - N39 đóng tại K15 đường 18 (tức đường 3/2). Ở đây Kha cùng đồng đội duy tu bảo dưỡng con đường kín chạy trên suối cạn, chăng lưới ngụy trang nơi tuyến đường trống trải, làm cọc tiêu những khi trời mưa nhiều đường ngập sâu. Do đã tốt nghiệp cấp II (7/10) nên Kha được chọn làm giáo viên bán chuyên trách dạy lớp 5 cho các học viên trong đơn vị. Nhưng vì thấp bé, ngày ngày lại phải lội trên đường có khi ngập đến ngang ngực và vài tháng sau Kha được đơn vị chuyển về khu tăng gia của Đội đóng tại cây số 3 đường 18, nằm giữa Chỉ huy sở Đoàn 559 và kho đầu mối tập kết đường ống xăng dầu 559. Cuối tháng 4 đầu tháng 5/1970, địch phát hiện đánh vào nơi này ác liệt, Kha lại được chuyển lên phòng đời sống của Đội. Ở đó đến cuối năm 1972 ra Bắc điều dưỡng tại xã Xuân Đỉnh, Từ Liêm, Hà Nội.

 Tôi hỏi Kha: Sau khi ở điều dưỡng xong em đi đâu về đâu?

Kha: Hồi đó mới ở Trường Sơn ra trong người em còn  ẩn chứa bao nhiêu bệnh tật vô hình. Em bắt đầu ngã nước, sốt vàng da mà ngày đêm lại phải ẩn nấp dưới hầm để tránh máy bay ném bom Hà Nội trong 12 ngày đêm. Đầu năm 1973 em được chuyển về xã Hương Canh, Bình Xuyên, Vĩnh Phúc học bổ túc văn hóa, sau hai năm thì tốt nghiệp cấp III. Em đã thi đỗ vào Đại học Y Hà Nội, nhưng lúc bấy giờ ĐH Y Hà Nội không tuyển bằng Bổ túc, em xin vào học Trung cấp Y Nam Định, rồi học liên thông Cao đẳng Y. Ra trường, đầu năm 1980 em nhận công tác tại Bệnh viện Phổi TW. Những năm đó em bị ốm đau luôn, nhủ mình giờ là gái ba mươi rồi, cái tuổi đang toan về già. Bạn bè đồng đội Trường Sơn ngày ấy nhiều đứa vẫn đứng một mình, có đứa còn xin vào chùa khoác áo nâu sồng nương nhờ cửa Phật sống an thân.

 Kha kể tiếp: Rồi có một ngày ông xã em bây giờ thường đến Bệnh viện thăm bạn đồng hương cũng làm cùng khoa với em. Mỗi lần đến gặp bạn là anh ấy lại gặp em. Thế là quen chuyển sang bạn, rồi bạn thân. Hồi đó em ốm còm nhom lại bệnh tật đeo bám, anh ấy ngỏ lời em cứ đắn đo. Sau ông xã nhiệt tình quá nên em nhận lời, chúng em xây dựng với nhau cuối năm 1985”.

 Tôi hỏi Kha: Thế quê Oanh ở đâu?

 “Ông xã em quê Thanh Ba – Phú Thọ, là lính Thủ Đô thuộc đơn vị Quân nhạc 781, lính gần nhà nhưng cũng thường phải đi công tác luôn. Khi thì đón các đoàn khách quốc tế, nguyên thủ quốc gia kể cả vào tận Thành phố Hồ Chí Minh, khi thì làm lễ khánh thành các công trình của Bộ quốc phòng. Lấy nhau đã mấy năm rồi mà em vẫn chưa có em bé, em cũng theo đuổi nơi này nơi kia để chữa chạy nhưng không ăn thua gì. Trước đây còn độc thân em cũng mong ngày em được làm vợ, đến khi làm vợ rồi em lại mong mỏi có được đứa con cho vui cửa vui nhà. Những đêm ông xã đi công tác xa, ở nhà một mình lẻ loi em cứ ôm gối trằn trọc nước mắt nhạt nhòa. Nhất là những đêm trăng suông dọi qua cửa sổ, tiếng dế rên rỉ não nề, tiếng trẻ nhà bên khóc oe oe đòi sữa mẹ xen lẫn tiếng à ơi vỗ về. Em lại càng mong mỏi có được đứa con, em thèm được thức đêm chăm chúng để được con trẻ quấy rầy, được hát cho chúng nghe lời ru mà em được nghe từ bà, từ mẹ. Có những đêm em thức trắng đêm chẳng biết làm gì, em liền đem tấm vải phin nõn dành dụm mua được hồi còn độc thân. Em cắt ra thêu thùa làm gối, làm áo cho trẻ con từ sơ sinh đến hai, ba tuổi, lòng em khao khát lắm. Nhiều đêm em cứ suy nghĩ miên man, chồng em là lính học trong nhạc viện rồi về công tác ở Đoàn Quân nhạc có tham gia đi chiến trường đâu. Lại nghe đồng đội rỉ tai nhau, trong chiến trường nơi đơn vị em ở Mỹ có rải chất gì gì đó. Nhiều đồng đội lập gia đình sinh con quái thai khiếp sợ lắm, hoặc bị vô sinh lại chia tay nhau, không biết liệu có rơi vào hoàn cảnh của vợ chồng em không. Bố mẹ chồng và ông xã cũng thương em lắm cứ động viên vợ chồng em, cứ như vợ chồng người anh trai chồng cũng phải bẩy, tám năm mới có con đầu lòng, thế mà khi có con rồi lại tùi ra năm một đấy thôi.

 Thế rồi đợi chờ hết năm này sang năm khác không có kết quả, vợ chồng em cùng vào Bệnh viện Phụ sản TW. Kết quả thăm khám là lỗi ở em, là em bị vô sinh do di chứng chiến tranh. Em bảo ông xã cứ tìm một người mới sinh con để nối dõi dòng họ, mặt khác cô bác bên nhà chồng cũng bắt ông xã phải lấy vợ nữa vì anh trai chồng sinh toàn con gái, nhưng ông xã nhà em cứ rất mực không chịu. Những đêm ông xã ở nơi công tác, một mình ở nhà em chỉ ôm gối mà khóc. Em khóc thương mình một, lại khóc thương chồng em mười vì nhiều năm nay anh ấy phải chịu không ít áp lực từ nhiều phía. Nhưng vì ông xã em không nỡ chia tay em mà anh ấy cứ lần nữa. Đến năm thứ 12 (năm 1997) có một sản phụ qua đời khi sinh con được gần một tháng tuổi, em bàn với ông xã nhờ người xin cháu làm con nuôi. Ngày đón cháu về cả khu tập thể của nhà em nhộn nhịp vui hẳn lên, từ ngày có cháu em cũng như được khỏe ra. Vừa đi làm vừa chăm cháu sớm trưa chiều tối em không cảm thấy mệt, trộm vía được cái cháu cũng có duyên với vợ chồng em hay sao mà cứ thế lớn lên không hay ốm vặt. Dù phải nuôi bộ bằng sữa ngoài nhiều năm nhưng cháu vẫn khỏe mạnh lớn lên từng ngày, em được chứng kiến từ lúc con tập lẫy, tập bò và tập bước đi những bước đi đầu tiên. Rồi có một ngày miệng cháu bật lên tiếng ba ba, ma ma, làm vợ chồng em sung sướng ứa nước mắt.Thế rồi số áo gối mà tự tay em thêu thùa cách đây 10 năm giờ cũng được khoe ra, mọi người khen em khéo tay. Giờ ông xã có đi công tác xa thì nhà em cũng vẫn đầy ắp tiếng cười, tiếng bi bô con trẻ. Năm 2007 em nghỉ hưu, cháu cũng đã 10 tuổi, em cũng tham gia sinh hoạt các Hội trong phường, trong tổ dân phố và được bầu vào BCH các Hội: Hội liên hiệp phụ nữ phường, Hội cựu TNXP phường, cộng tác viên y tế, cộng tác viên dân số kế hoạch hóa gia đình, cộng tác viên chữ thập đỏ của tổ dân phố. Thế rồi qua thông tin từ bạn bè về chính sách ưu đãi người tham gia kháng chiến ở vùng Mỹ rải chất độc hóa học, em đề nghị các cấp chính quyền cho em làm hồ sơ hưởng chính sách người có công. Đầu năm 2009 em được hưởng trợ cấp Chất độc hóa học tỉ lệ mất sức khỏe 62%. Cũng năm đó con gái Nguyễn Đặng Đài Trang của vợ chồng em cũng vào Trung học Phổ thông, cháu được hưởng chính sách con của người có công.

 Ông xã em còn một năm nữa mới nghỉ hưu, nếu cháu học giỏi thì mỗi kì nghỉ hè sẽ cho cháu cùng gia đình đi du lịch. Gần đây em tham gia câu lạc bộ văn nghệ TNXP quận Ba Đình, thường xuyên giao lưu với các phường trong quận, có khi giao lưu cả cấp quận”.

 Mấy năm nay tôi và vợ chồng Kha thường xuyên liên lạc qua điện thoại. Năm 2016 Kha điện cho tôi: Em vừa mới được Sở LĐ – TBXH thành phố Hà Nội cho đi thăm chiến trường xưa thời gian 8 ngày đêm, đi cùng với đoàn người có công của Thành phố. Có lần Kha bảo tôi nếu ở nhà hãy mở tivi kênh VTV2 xem truyền hình trực tiếp Câu lạc bộ TNXP quận Ba Đình của Kha thi chung kết văn nghệ được. Hôm ấy địa phương tôi cúp điện nên không được xem cuộc thi của Kha.

 Tôi và đồng đội thật khâm phục lẽ sống, tình người, tình đời của vợ chồng Kha – Oanh: Một người là nữ chiến sĩ Trường Sơn trưởng thành từ “Trường học lớn TNXP”, một người là Thượng tá trưởng thành từ Quân đội nhân dân Việt nam. Trải qua bao cơn sóng ngầm gặm nhấm, tưởng như héo mòn nét xuân một người mẹ trẻ. Thì giờ đây cây đời lại đầy sức xuân, xanh tươi trở lại. Người ta thường thấy Kha thướt tha với tà áo dài tham gia giao lưu hoạt động trong cộng đồng, cháu Nguyễn Đặng Đài Trang cũng đã học xong năm thứ hai trường Cao Đẳng Y Hà Nội. Chồng của Kha cũng đã nghỉ hưu và cứ mỗi kì nghỉ hè là cả gia đình của Kha – Oanh và cháu Đài Trang lại có một chuyến đi du lịch đầy hạnh phúc.

Hà Đỗ Tú

Địa chỉ bán bếp từ âm chính hãng Mẫu bếp từ munchen nhập khẩu chính hãng