Cọc tiêu sống trên đèo Đá Đẽo

Sinh năm 1946 tại xã Xuân Hoà, huyện Minh Hoá, tỉnh Quảng Bình trong một gia đình nghèo có bảy chị em, ngay khi bước vào tuổi thanh niên, Đinh Thị Thu Hiệp đã xung phong lên đường nhập ngũ. Ban đầu địa phương không duyệt vì Hiệp có thân hình quá nhỏ. Không nhụt chí, chị đã viết đơn bằng máu xin vào trận tuyến với tất cả tình cảm thống thiết để được kết nạp vào đội hình TNXP.

Anh hùng Đinh Thị Thu Hiệp (trái) tại cuộc gặp Thủ tướng nhân dịp kỷ niệm 40 năm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước

Lên Trường Sơn, Đinh Thị Thu Hiệp được phân công về làm nhiệm vụ ở đèo Đá Đẽo. Ngày đó, đèo Đá Đẽo được xem như lằn ranh giữa sự sống và cái chết, là yết hầu của tuyến chi viện chiến lược 15A vào Nam. Từ năm 1967, không quân Mỹ đã thực hiện chiến dịch 97 ngày đêm xóa trắng, vùi lấp đèo Đá Đẽo. Nhưng giữa nơi trận tuyến khốc liệt ấy, Đinh Thị Thu Hiệp vẫn từng ngày, từng giờ bám sát mặt đường, đếm từng quả bom rơi, vác từng thùng đạn chạy băng qua bãi bom nổ chậm. Dù chỉ nặng chưa đầy 40kg nhưng chị đã vác những kiện hàng, thùng đạn thậm chí nặng hơn cả mình băng băng vượt qua bãi bom dài hơn cây số tới điểm tập kết an toàn.

Cuối năm 1967, khúc cua 516+300 phía tây đèo Đá Đẽo thường xuyên trúng bom nổ chậm, nhiều người không có kinh nghiệm tiếp cận bom đã hi sinh. Cấp trên giao Đinh Thị Thu Hiệp chốt giữ trọng điểm đó nhằm bảo đảm thông tuyến nhanh nhất cho xe ra tiền tuyến. Ngày đầu tiên, một quả bom nổ chậm rơi đúng tim đường. Lập tức, chị yêu cầu mọi người tản ra xa, một mình chị vào kích nổ quả bom. Khi công việc hoàn thành, vừa trở ra khoảng 150m thì bom nổ, chị bị sức ép khiến một tai bị điếc. Một lần khác, một đoàn xe 20 chiếc chở hàng ra mặt trận bị ùn tắc lại do vướng bãi bom ở chân đèo Đá Đẽo. Trong khi mọi người còn lúng túng chưa biết làm sao để nhanh chóng thông tuyến thì chị đã nhanh trí, quyết định biến mình thành cọc tiêu sống đưa đoàn xe vượt qua bãi bom an toàn…

Suốt 8 năm liên tục công tác ở tuyến lửa Quảng Bình, Đinh Thị Thu Hiệp đã khắc phục mọi khó khăn gian khổ, kiên trì học tập kỹ thuật phá đá, đánh mìn làm đường. Chị đã chỉ huy tiểu đội đạt năng suất từ 120% đến 150%, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, phục vụ giao thông thông suốt. Bản thân chị cũng luôn nêu gương sáng và tinh thần làm việc cần cù, khiêm tốn, giản dị, thương yêu đồng đội như ruột thịt với hàng trăm lần xông vào lửa đạn cứu tài sản, cứu dân, cứu đồng đội. Với những thành tích xuất sắc trong chiến đấu, ngày 7/6/1972, Đinh Thị Thu Hiệp vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Hồng Kỷ – Phương Uyên

Theo Những tấm gương anh hùng của Lực lượng Thanh niên xung phong Việt Nam, Nhà Xuất bản Thanh niên, Hà Nội, tháng 7/2015