Em, cô gái thanh niên xung phong

Bom nổ liên hồi…

Chớp giật…

Mảnh đạn phạt ngang, mặt đất chao nghiêng

Khói đặc dày…. Cay nồng miệng…

 

Những con thú gào rú đầy trời

Uỳnh! Oàng! Ngút ngàn lửa khỏi

Hố bom sâu cày xới ruộng đồi

Tắc đường rồi, tắc đường rồi

 

Anh chị em ơi đường tắc, phải thông thôi

Rầm rập xẻng, gánh tràn ra trận

Tay xúc tay cào, giọng vẫn hân hoan

Mười tám đôi mươi? Sức sống dâng tràn

 

Em đi thanh niên xung phong chống Mỹ

Lửa thử vàng, thử sức gian nan

Tên lửa, rốc két, bom khoan

Đồng đội hi sinh, thương binh nhuộm máu

 

Mắt lệ nhòa, tay vẫn đưa thoi

Đường chưa thông chưa nghỉ.

Không sợ gì, bom nổ, máu rơi

Quyết thông đường, cho những chuyến xe đi.

 

Anh hành quân qua

Nhìn em nhạt nhòa lửa khói

Chỉ nghe tiếng cười, tiếng nói

Bóng em, ẩn hiện trong đêm

Cọc tiêu di động là em

Không nhìn rõ mặt

chẳng biết tên

Là Hồng, là Hoa, là Cúc, là Sen…?

 

Không kịp dừng, anh đi

Xe nối đuôi nhau ra trận

Miệt mài hành quân

Tháng tháng, năm năm

Dội vang những trận đánh

 

Sau bao chiến thắng

Trở lại tìm em

Đồi xưa hoang vắng

Bạt ngàn màu tím hoa sim

Gió rì rào thầm gọi tên em….

Tặng vợ và những cô gái TNXP thời chống Mỹ

Phạm Văn Lộc

CCB phường Bến Thủy