Ru anh thức

 

Em nằm trên võng đu đưa

Ôm ảnh anh vào lòng, em ru anh thức

À ơi!

 

Mẹ ru anh ngủ ngày xưa

Em ru anh thức, bây giờ anh ơi!

Mẹ ru ngọt giọng à ơi!

Ru anh thức, biết chọn lời nào đâu

 

Anh đi biển rộng sông sâu

Em chờ em đợi bao lâu anh về!

Anh đi vì một lời thề

Bao giờ hết giặc, anh về cùng em

 

Trải qua gió núi mưa ngàn

Nước nhà hết giặc, anh còn nơi đâu!

Hãy thức cùng em

Cho em dãi bầu tâm sự

 

Ngày tháng anh đi, con nhớ em mong

Nhiều đêm trong đèn, em ngồi tựa cửa

Cơn gió lạnh về, em ngóng ra ngoài ngõ

Mỗi lần nhầm, lòng lại những bâng khuâng

 

Con lớn cả rồi, anh có biết không

Chúng giống anh, từ nụ cười ánh mắt

Nhìn các con, em làm sao cầm được

Nước mắt cứ rơi, nước mắt cứ tuôn trào

 

Nhìn ảnh anh, em lại nhớ ngày nào

Vui sống bên nhau, với tháng ngày hạnh phúc

Anh không ngủ, vì có em ru thức

Ôm ảnh anh vào lòng nhớ lắm anh ơi!

 

Em ru chưa hết một lời

Mà anh thức suốt cuộc đời nguời ru./.

Chu Khắc Tuyên