
Ảnh internet
O thanh niên xung phong
Đứng giữa nhịp cầu dã chiến
Tay xách đèn đom đóm
Tay vẫy lái xe chạy thẳng tim em
Xe lên cầu, nước suối cũng dềnh lên
Chiếc xe Zin bò theo em ngoan ngoãn
Đường trái tim đến với trái tim gần chừng một đoạn
Mà hai người không nhìn rõ mặt nhau
Từng chiếc xe Zin lần lượt qua cầu
Lính lái xe vẫn nhằm tim em mà tiến
Em vẫn đứng giữa nhịp cầu dã chiến
Hình bóng hai người đi vào lịch sử Trường Sơn
Giải phóng miền Nam, còn gì vui hơn
Anh lính trở về, nhớ chiếc cầu dã chiến
Nhớ o thanh niên xung phong xách chiếc đèn đom đóm
Cho xe Zin qua cầu như voi trận oai hùng
Em về đâu o thanh niên xung phong
Không phải vô tâm, hay vô tình mà không biết mặt
Lúc ấy chỉ tập trung vào nghĩ suy là ngày thống nhất
Và xe qua cầu, qua “tọa độ chết” thật nhanh!
Mùa xuân này tròn 50 năm
Mừng ngày thống nhất nước nhà, thương trào nước mắt
Đi trên Sài Gòn – tôi cầu trời cầu phật
Có mặt em trong ngày lễ hôm nay.
Để tôi và em được nhìn thấy lá cờ bay
Lá cờ đỏ sao vàng trên nóc dinh Độc Lập
Cho tôi và em và mọi người được khóc
Vì sung sướng vui mừng ngày thống nhất non sông!
Nguyễn Hồng Quang
Hội VHNT tỉnh Thái Nguyên









































































