CHẤT THÉP DƯỚI MÁI ĐẦU BẠC

Đăng lúc: 17-03-2026 9:35 Chiều - Đã xem: 52 lượt xem In bài viết

Kính thưa các đồng chí, những người anh em, người bạn TNXP thân thương!

Năm xưa, chúng ta lên đường khi vừa chạm ngưỡng mười tám, đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của đời người. Ngày ấy, chúng ta gác lại tình riêng, gác lại những dự định cá nhân và cả những lời hẹn thề nơi quê nhà để mang theo trái tim rực cháy, hiến dâng mồ hôi và máu xương cho đại ngàn xanh thẳm. Chúng ta đã cùng nhau tạc nên những con đường huyết mạch thông suốt ra tiền tuyến, nối liền hậu phương với tiền phương bằng ý chí kiên cường. Dưới làn mưa bom bão đạn cày xới từng tấc đất, giữa những cơn mưa rừng dầm dề thấu xương và những bữa cơm vắt trộn lẫn bụi đường, chúng ta đã chưa bao giờ biết đến hai chữ “lùi bước”. Đó là bản anh hùng ca về sự hy sinh vô điều kiện, một tượng đài bằng lòng yêu nước mà mỗi chúng ta đều tự hào mang theo như một báu vật vô giá trong suốt cuộc đời.

Giờ đây, khi quy luật nghiệt ngã của thời gian đã in hằn lên gương mặt: mái đầu đã bạc trắng như sương, đôi chân từng băng rừng lội suối nay đã mỏi, đầu gối đã chùn vì những cơn đau nhức, chúng ta lại cùng nhau nắm tay bước vào một trận chiến mới. Đây không còn là trận chiến với kẻ thù hữu hình bên kia chiến tuyến, mà là trận chiến với “giặc” Sinh – Lão – Bệnh – Tử đang hiện hữu trong chính cơ thể mình. Có lẽ, đây là cuộc chiến cam go nhất, thầm lặng nhất, bởi nó không có tiếng súng nổ nhưng lại diễn ra âm thầm hàng ngày, hàng giờ, bào mòn ý chí ngay trong thân tâm mỗi người. Để giữ vững khí tiết của người chiến sĩ năm xưa giữa đời thường, tôi xin chia sẻ cùng các đồng chí ba điều tâm niệm:

Thứ nhất, thương mình là phải tỉnh táo trong tâm thức. Khi cơ thể đau ốm, khi những căn bệnh tuổi già ập đến như những đợt sóng dữ, xin các đồng chí đừng để tâm trí mình rơi vào vòng xoáy của sự than vãn, trách móc hay oán giận số phận. Hãy nhớ lại những đêm thức trắng trên trọng điểm, bom nổ bên tai ta vẫn vững tay chèo, tay cuốc. Hãy dùng chính ý chí thép ấy để nhắc nhở bản thân: Bệnh tật là quy luật tất yếu của thân xác, là sự hao mòn của bộ máy sinh học, nhưng tâm hồn ta phải là một pháo đài bất động. Giữ được sự thanh thản và an lạc trong tâm chính là cách chúng ta tự giải thoát mình khỏi nỗi khổ đau, không để bệnh tật quật ngã ý chí của người lính.

Thứ hai, sống không làm khổ người – đó là đạo đức của người chiến sĩ. Dẫu thân thể có già yếu, cần sự hỗ trợ của con cháu, chúng ta vẫn phải quyết giữ cho được cốt cách của một người lính TNXP: sống lạc quan, bao dung và ấm áp. Sự già nua không đồng nghĩa với sự khó tính hay khắt khe. Một nụ cười hiền hậu khi con cháu chăm sóc, một lời thăm hỏi chân tình, một ánh mắt động viên đồng đội lúc này chính là hành động “chiến đấu” thiện lành nhất. Đó là lời khẳng định rằng dù sức lực suy giảm, nhưng tình yêu thương và sự thấu hiểu trong ta vẫn luôn tràn đầy, là cách chúng ta yêu thương những người xung quanh một cách trọn vẹn và văn minh nhất.

Thứ ba, giữ vững phẩm chất “Thanh xuân đại ngàn” trong mọi hoàn cảnh. Nếu ngày xưa chúng ta đã chiến thắng được bom đạn quân thù nhờ sự hiệp lực của đồng đội, thì ngày nay, nhất định chúng ta phải thắng được sự cô đơn và nỗi sợ hãi bệnh tật bằng sự tỉnh táo và lòng yêu đời. Đừng để những năm tháng cuối đời trôi qua trong sự ủ rũ hay nuối tiếc vô ích. Hãy biến mỗi hơi thở còn lại thành một nhịp bình an, mỗi buổi sáng thức dậy là một món quà để tiếp tục cống hiến giá trị tinh thần cho xã hội. Hãy nhớ rằng, sự tồn tại khỏe mạnh và vui vẻ của chúng ta chính là điểm tựa tinh thần lớn nhất cho thế hệ tiếp nối.

Tác giả (thứ 2 từ phải sang) cùng đồng đội N43 tặng quà Tết Xuân Bính Ngọ 2026 cho chị Lan  – nguyên Chủ tịch Hội Cựu TNXP phường Tân Mai.

Các đồng chí thân mến!

Tuổi thanh xuân rực rỡ chúng ta đã dâng trọn cho mảnh đất hình chữ S, vậy thì tuổi già này, hãy dành để rèn luyện một tâm hồn minh triết và sâu sắc. Sống ngày nào là một ngày hiên ngang, đối diện với cái chết bằng tâm thế bình thản như cách chúng ta đã từng đối mặt với họng súng quân thù năm xưa. Khi chúng ta không còn sợ hãi, cái chết chỉ là một sự chuyển giao nhẹ nhàng của một người chiến sĩ đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình với cuộc đời.

Ở cái tuổi “xưa nay hiếm”, chúng ta nhận ra rằng cái quý nhất không phải là sự trường thọ của thân xác, mà là độ sáng của tâm hồn. Khi chúng ta vẫn giữ được nụ cười rạng rỡ và sự an nhiên ngay cả khi cơn đau nhức hành hạ, đó chính là lúc chúng ta dành tặng cho con cháu món quà vô giá nhất: sự yên tâm và lòng tự hào về người cha, người ông là lính TNXP.

Chúc các đồng chí luôn giữ vững ngọn lửa niềm tin, sống trọn vẹn từng phút giây với lòng yêu thương dành cho đất nước, gia đình và cho chính bản thân mình.

Chất thép năm xưa không bao giờ rỉ sét trước thời gian, nó chỉ chuyển hóa từ những đôi tay khai phá rừng sâu sang một tâm hồn bao dung, che chở cho thế hệ con cháu bằng sự an nhiên và đức độ.

Mai Hiên