
Tặng Thanh Thúy – đồng đội TNXP thời chiến
Chợt gãy võng giữa rừng sâu
Chiến khu năm ấy mưa ngâu giăng đầy
Tiếng em vọng giữa sương dày
Rừng như lặng gió – núi này lặng bom!
Vai gầy gánh vác chiều hôm
Đường qua khe đá, bùn ôm chân mềm
Trà My lửa cháy bao đêm
Võng em nối lại cho mềm câu ca!
Đạn bom như lá chiều tà
Em ngồi khâu áo, vẫn là dáng xưa
Gọi anh qua mấy cơn mưa
Mắt em thắp lửa sớm trưa rừng già!
Nhớ đường công tác Sơn Hà
Gùi cao, vắc lá – chu cha – mọi điều?
Sông Re nước đỏ liêu xiêu
Ngập lên đến cổ, kêu ai giữa trời ?
Rồi ngày sạch bóng giặc giơi
Mẹ ngồi tựa cửa, ngắm trời trông con
Bình Sơn giữa buổi trăng non
Chân em nhẹ bước đường mòn về quê!
Đạp xe, đèo gạo nuôi con
Lá thơ Hà Nội vẫn còn thiết tha
Dẫu đời dằng dặc phong ba
Em là bến đậu, là hoa giữa đời!
Hơn năm mươi năm – tới nhiều nơi
Bên nhau lặng lẽ không lời phô trương
Nồi cơm bếp lửa tình thương
Nắng mưa cũng hóa mùi hương vợ chồng!
Chiều nay gió thổi sông Hàn
Anh nhìn tóc bạc – phiên sang tháng ngày
Một đời em vẫn là mây
Gom trăng xứ Quảng trải đầy mùa xuân!
Ơn em – người của rừng xanh
Ơn em – người đã chở anh cả đời
Bây chừ Đà Nẵng sáng ngời
Mắt em vẫn thế, một trời bình yên!
Thơ này khó gọi đủ tên
Những năm dốc cạn, những đêm thức thầm
Chỉ mong em vẫn an tâm
Rằng đời này – mãi chỉ cần có em!
Kỷ niệm mùa xuân thứ 51- ngày 30 tháng 4 năm 2026
Vũ Trọng Kim – Hà Nội









































































