Chùm thơ đầu năm 2020 của Hà Đỗ Tú

1)   CÁM RƯỢU BIA

(thơ tuyên truyền)

Cấm rượu và bia đấy cả nhà

Ai mà phạm luật quyết không tha

Mô tô tám triệu thu bằng lái

Cơ giới xe hơi.. bốn chục nha (40tr)

Gác lại ga cồn khi lái xế

Để không bị thiệt bản thân ta

Ai mà cự.. tội càng thêm nặng

Thôi tránh cho mau kẻo xót xa.

 

2)   NHỚ VỀ TRẠI VẾT ĐỒ SƠN

Trại viết kề bên mép biển vờn

Ngồi buồn ngẫm.. chẳng hiểu gì hơn

“Hòn” nhìn rộng thế ai mà “Dấu”

“Đồ” ngắm ngất ngây họ bảo “Sơn”

Bến cũ (K15) rõ ràng tên để gọi

Vậy mà “không số” có nguồn cơn

Hải Phòng để lại bao niềm nhớ

“Trại viết” Đồ Sơn cứa chập chờn.

  

3)   LÒ CỤ TỔNG

Cửa lò ông Tổng bé hay to

Ai đã thấy đâu chỉ đoán mò

Ấy vậy quan tham nào cùng sợ

Biến thành củi đốt sẽ ra tro

Ham ăn của đút giầu vênh váo

Bạc hốt tiền chùa cứ phởn phơ

Đến lúc phanh phui trời chẳng cứu

Dẫu là trả lại vẫn vào kho.

 

4)   MƯA RÀO TRÁI VỤ

Khô hanh dễ mấy tháng nay rồi

Bỗng trận mưa rào mấy tiếng trôi

Cây lá tưng bừng tươi tỉnh hẳn

Cành vươn phấn khởi nẩy thêm chồi

Đào mai chủ hãm chờ Xuân đến

Nước ngấm đầy bồng thúc nụ hồi

Có lẽ năm nay hoa hé sớm

Kiểu này chưa Tết nở bung thôi.

 

5)   NHỚ CÂY CẦU CŨ

 Cầu xưa vẫn thấy gọi Vân Đài

Từng đến nơi đây nhớ rất dai

Xóm vắng lơ thơ.. vài nóc rạ

Vườn thưa mấy cái.. ngõ nhà ai

Giờ thì cảnh ấy đâu còn nữa

Họ đã dời đi để trống hoài

Chỉ có cây cầu trơ ở lại

Về làng “lính cựu” lạ lòng ngoai.

(Cảm tác theo bài thơ “Những cảm xúc dâng trào” của Hoàng Đại Nhân)

  

6)   NHÂN DUYÊN TRỜI ĐỊNH

Mấy lần ánh mắt chạm hơi lâu

Cứ ngỡ vô tình chẳng hợp đâu

Ấy thế hôm nay ta lại gặp

Như là số phận nó tìm nhau

Ông tơ kết chỉ se duyên thắm

Nguyệt lão dăng mành nối nhịp cầu

Có lẽ trời xui nhân khiến đó

Đôi mình hạnh phúc sẽ bền lâu.

 

7)   RÍT ĐIẾU CÀY

Một khúc vừa tay lắm kẻ mê

Chuyền nhau nắm giữ cứ kè kè

Đầu trên dí mỏ hôn rồi hít

Lỗ dưới vơ lông mấy sợi vê

Thủy hỏa giao tranh sôi sục sục

Âm dương hòa quyện khí đầy nè

Lim din.. mũi miệng phun rồng phượng

Líu giọng quay lơ mới hả hê.

8)   Ổ RƠM THUỞ HỌC TRÒ

Chuyện rằng xưa xửa xừa xưa

Tuổi em mười bẩy ta vừa xứng đôi

Đống rơm hợp tác đây rồi

Mấy hôm bọn trẻ nó chơi làm nhà

Rút rơm thành cái hẻm to

Thế là mấy đứa chơi trò ghép đôi

Thay nhau từng cặp vào ngồi

Chồng chồng vợ vợ một đôi ngủ vừa

Thế rồi hôm ấy bỗng mưa

Áo tơi chẳng có anh đưa em vào

Lúc đầu còn thẹn thùng sao

Mỗi góc một đứa nhìn vào mắt nhau

Mình đâu gặp gỡ lần đầu

Nhưng vì chưa phải của nhau đâu mà

Mai ngày anh lại đi xa

Tòng quân em ở lại nhà thì sao

Ngồi lâu kể chuyện tào lao

Không ngờ sấm nổ em nhào ôm anh

Môi kề mà ấp ngon lành

Chẳng hề e thẹn eo anh em ghì

Mưa rào to.. lại lâu đi

Trong ổ rơm ấm thầm thì cùng nhau

Hẹn thề cho đến kiếp sau

Thì ta vẫn nhớ về nhau suốt đời

Thế nhưng qua sáu năm trôi

Anh xề em đã chồng rồi con chưa

Phải chi hôm ấy đừng mưa

Ổ rơm ngày ấy cũng chưa có thề.

 

Hà Đỗ Tú

Hội viên Hội VHNTTS

CTV Hội Cựu TNXPVN