Dép râu kết tơ hồng

 

Có đôi vợ chồng cuối tuần dạo phố

Chợt họ reo lên, mừng tựa gặp may

“Dép râu kìa”, hồn họ bổng mơ bay

Nhớ ngày xưa ấy, quãng trời kỷ niệm

 

   Anh có nhớ những ngày thù xâm chiếm

   Chiến đấu bên nhau, dép râu mòn, đứt cả quai

   Anh cởi dép tặng em, mà run cả bàn tay

   Ôi gót hồng vẫn đẹp, dù qua bao gian khổ

 

       Em biết không, đôi lúc tim anh ngàn sóng vổ

       Khi nhìn em tải đạn chuyển thương

       Đôi dép râu đi khắp mọi chiến trường

       Em luôn giữ kỷ, coi như là báu vật

 

          Tôi tin là em nói thật

          Vì đó là nghĩa tình đồng chí thiêng liêng

          Và cũng là một chút tình riêng

          Không dễ gì có được, đời xung phong ngày đó

 

              Em nhớ mãi, ngày đêm anh rị mọ

              Lấy tre chuốt, làm đồ rút quai dép cho em

              Có bữa lội ruộng, thấy quai sao lại dịu mềm

              Thì ra con đỉa, em ngất đi vì sợ

 

                  Thời gian qua mau, em bây giờ là vợ

                  Anh là chồng, là cha của những đứa con

                  Chúng phải biết tình yêu một thời đã chọn

                  Của đôi ta, mượn đôi dép râu kết sợi tơ hồng .

TRẦN VIỆT SƠN