MẶN & NGỌT: HAI “VỊ SỐNG” CỐT LÕI VÀ SAI LẦM TỪ VIỆC KIÊNG KHEM CỰC ĐOAN

Đăng lúc: 30-01-2026 1:42 Chiều - Đã xem: 19 lượt xem In bài viết

Trong quá trình thăm khám thực tế tại Tâm Đạo Y Quán, tôi thường xuyên bắt gặp một kịch bản đáng buồn: Những bệnh nhân tìm đến trong trạng thái cơ thể suy nhược trầm trọng, da dẻ xanh xao thiếu sức sống, nhịp tim yếu ớt và tứ chi thường xuyên lạnh toát. Khi đi sâu vào tìm hiểu thói quen sinh hoạt, câu trả lời nhận được thường là sự rụt rè xen lẫn tự hào ngây thơ: “Tôi kiêng khem kỹ lắm bác sĩ ạ… từ ngày biết mình có bệnh là tôi cắt hẳn mặn, bỏ tuyệt đối ngọt cho chắc ăn, hy vọng bệnh mau khỏi.”

Tôi thấu hiểu sâu sắc nỗi lòng đó. Trong kỷ nguyên của các bệnh mạn tính, nỗi sợ về sự tăng vọt của huyết áp, nỗi ám ảnh về chỉ số đường huyết hay các biến chứng tim mạch luôn thường trực. Phản ứng tự nhiên của con người là loại bỏ những gì ta cho là “thủ phạm”. Thế nhưng, một sự thật nghiệt ngã mà ít ai nhận ra: chính nỗi sợ hãi cực đoan và hành động “triệt tiêu” thô bạo các vị gốc lại đang âm thầm phá hủy hàng rào phòng thủ cuối cùng của cơ thể, khiến chúng ta suy kiệt trước khi bệnh kịp chuyển biến nặng.

  1. Triết lý Dưỡng sinh: Mặn và Ngọt là nền tảng của Lục vị

Theo học thuyết y học cổ truyền, vạn vật đều vận hành dựa trên sự cân bằng. Trong “Lục vị” (chua, cay, đắng, ngọt, mặn, chát) cấu thành nên hương vị cuộc sống và nguồn dinh dưỡng, mặn và ngọt không chỉ là gia vị mà còn được coi là hai “vị gốc” mang tính chất kiến tạo. Cổ nhân đã đúc kết tinh hoa qua câu nói: “Ngọt bổ Tỳ – Mặn dưỡng Thận”.

  • Vị Ngọt (Cam): Nguồn gốc của Hậu thiên. Vị ngọt tự nhiên đi vào kinh Tỳ, giúp kiện vận vận hóa thức ăn thành chất dinh dưỡng. Tỳ vị có khỏe mạnh mới sinh ra Khí, Khí thúc đẩy Huyết, và Huyết mới tạo ra năng lượng (lực) để cơ thể hoạt động. Khi thiếu đi vị ngọt đúng nghĩa, bộ máy tiêu hóa sẽ đình trệ, cơ bắp nhão yếu và tinh thần mệt mỏi do thiếu hụt “năng lượng thô”.
  • Vị Mặn (Hàm): Điểm tựa của Tiên thiên. Vị mặn đi vào kinh Thận, giữ vai trò “nạp Khí”. Thận được ví như gốc rễ của sự sống, nơi tàng tinh và quản lý xương cốt. Vị mặn giúp điều hòa lượng nước trong cơ thể, giữ cho Khí không bị tán loạn, từ đó duy trì sức bền và sự dẻo dai. Thiếu mặn, cơ thể giống như một bình ắc quy không thể giữ điện, dù có nạp bao nhiêu bổ dưỡng cũng dễ dàng trôi tuột ra ngoài.

Sự kết hợp giữa Mặn và Ngọt tạo nên một vòng tuần hoàn khép kín: một bên sinh ra năng lượng, một bên giữ gìn và tích trữ năng lượng đó. Thiếu một trong hai, dòng chảy sự sống sẽ lâm vào cảnh “ngăn sông cấm chợ”.

  1. Tiếng nói chung giữa Y học hiện đại và Cổ truyền

Nhiều người thường đặt câu hỏi mang tính hoài nghi: “Tại sao các bác sĩ Tây y luôn khuyên chúng ta phải giảm muối, giảm đường?”. Thực tế, lời khuyên đó hoàn toàn khoa học và cần thiết trong bối cảnh thực phẩm công nghiệp tràn lan hiện nay. Tuy nhiên, vấn đề nằm ở sự nhầm lẫn giữa khái niệm “giảm thiểu sự dư thừa” và “cắt bỏ sự tồn tại”.

Y học hiện đại đã cung cấp những bằng chứng không thể chối cãi về vai trò sinh lý của hai chất này:

  • Glucose (Đường): Đây là nguồn nhiên liệu duy nhất và trực tiếp cho não bộ hoạt động. Hệ thần kinh trung ương không thể tồn tại nếu thiếu Glucose. Bên cạnh đó, các tế bào hồng cầu và cơ tim cũng dựa vào nguồn năng lượng này để duy trì nhịp đập liên tục. Khi cắt bỏ hoàn toàn đường, cơ thể rơi vào trạng thái “đói tế bào”, dẫn đến suy giảm trí nhớ và rối loạn nhịp tim.
  • Natri (Muối/Điện giải): Natri đóng vai trò như một thỏi nam châm giữ nước trong lòng mạch máu, giúp duy trì huyết áp ổn định. Nó còn là yếu tố truyền dẫn các xung thần kinh và giúp cơ bắp co giãn nhịp nhàng. Việc thiếu hụt Natri trầm trọng sẽ dẫn đến tình trạng phù nề não, co rút cơ (chuột rút) và hạ huyết áp tư thế đứng nguy hiểm.

Minh chứng rõ ràng nhất chính là tại các khoa cấp cứu. Bất kể bệnh nhân nhập viện vì lý do gì, từ suy kiệt, mất nước đến đột quỵ, chai dịch truyền đầu tiên mà bác sĩ sử dụng thường luôn là Dung dịch nước muối sinh lý (NaCl 0.9%) hoặc Dung dịch đường đẳng trương (Glucose 5%). Điều này khẳng định một chân lý: Khi cơ thể ở lằn ranh sinh tử, thứ giúp chúng ta hồi sinh không phải là các loại thuốc đắt tiền, mà chính là sự bù đắp kịp thời hai vị Mặn và Ngọt.

  1. Nghệ thuật “Dụng vị” – Ăn sao cho đúng, dùng sao cho đủ?

Chúng ta không cổ súy cho việc tiêu thụ vô độ các loại đường tinh luyện hay muối hóa học. Bí quyết của dưỡng sinh trường thọ nằm ở việc chọn lọc nguồn gốc và điều chỉnh liều lượng dựa trên tiếng nói của cơ thể.

Về Vị Ngọt (Sử dụng nguồn ngọt thanh lành):

  • Nên dùng: Ưu tiên vị ngọt từ các loại tinh bột phức hợp có trong ngũ cốc nguyên hạt như cơm gạo lứt, khoai lang, ngô, các loại đậu đỏ, đậu đen, trái cây chín theo mùa hoặc yến mạch. Đây là nguồn đường giải phóng chậm, giúp duy trì năng lượng ổn định mà không làm tăng vọt insulin.
  • Cần tránh: Các loại đường trắng tinh luyện, siro nhân tạo trong nước ngọt, bánh kẹo công nghiệp. Đây là những loại “ngọt độc” gây viêm và rối loạn chuyển hóa.
  • Lời khuyên: Với người già hoặc người mới ốm dậy, Tỳ vị còn yếu, một bát cháo ấm có vị ngọt nhẹ từ gạo và hạt sen chính là “tiên dược” giúp hồi phục sinh lực nhanh nhất.

Về Vị Mặn (Sử dụng nguồn mặn tinh túy):

  • Nên dùng: Sử dụng muối biển tự nhiên (muối hột) còn giữ được các khoáng chất vi lượng hoặc nước mắm truyền thống được ủ chượp tự nhiên. Vị mặn này mang theo năng lượng của biển cả, có tính thẩm thấu và nuôi dưỡng cao.
  • Cần tránh: Các loại gia vị tổng hợp chứa quá nhiều chất điều vị (mì chính, siêu bột ngọt) hoặc các loại thực phẩm đóng hộp chứa muối bảo quản nồng độ cao.
  • Lời khuyên: Không nên ăn nhạt hoàn toàn nếu bạn là người có huyết áp thấp, người thường xuyên lao động nặng ra nhiều mồ hôi hoặc hay bị chóng mặt. Hãy nêm nếm sao cho món ăn có vị đậm đà vừa phải, kích thích vị giác và giữ nước cho tế bào.
  1. Bài học đắt giá từ câu chuyện thực tế

Tại phòng khám, tôi đã từng điều trị cho một chị bệnh nhân ngoài 50 tuổi. Chị có tiền sử gia đình bị cao huyết áp nên đã chủ động cắt bỏ hoàn toàn gia vị mặn và mọi thứ liên quan đến đường trong suốt 2 năm. Khi gặp tôi, chị trong tình trạng “thân tàn ma dại”: cơ thể lúc nào cũng run rẩy, sắc mặt xám xịt như người mất máu, các đầu ngón tay chân thường xuyên tê dại và trí nhớ suy giảm nghiêm trọng. Các xét nghiệm cho thấy nồng độ Natri trong máu của chị thấp mức báo động và đường huyết thường xuyên rơi vào trạng thái tiền hôn mê.

Giải pháp tôi đưa ra không hề có một viên thuốc Tây nào. Tôi chỉ yêu cầu chị điều chỉnh lại thực đơn:

  1. Bữa sáng bắt đầu bằng một quả chuối chín và một bát cháo đậu đỏ ấm.
  2. Bữa chính phải có món kho hoặc canh được nêm bằng nước mắm truyền thống vừa miệng.
  3. Uống đủ nước ấm pha một chút muối loãng vào buổi sáng.

Kết quả thật kỳ diệu. Chỉ sau đúng 14 ngày, chị quay lại với diện mạo hoàn toàn khác: đôi mắt sáng hơn, da dẻ bắt đầu có huyết sắc và chị hồ hởi nói: “Bác sĩ ơi, giờ tôi đứng lên ngồi xuống không còn thấy trời đất quay cuồng nữa, người cảm thấy có sức hẳn ra!”. Sự thay đổi này không đến từ phép màu, mà đến từ việc chúng ta trả lại cho cơ thể những gì nó vốn thuộc về.

Lời kết

Dưỡng sinh thực thụ không bao giờ đi kèm với sự cực đoan hay nỗi sợ hãi mù quáng. Muối và Đường không phải là kẻ thù, chúng là những “người bạn già” đã đồng hành cùng nhân loại từ hàng ngàn năm qua. Bệnh tật nảy sinh không phải lỗi tại vị Mặn hay vị Ngọt, mà lỗi tại cách chúng ta đối xử với chúng:

  • Dư thừa quá mức – Sinh ra bệnh tật.
  • Thiếu hụt hoàn toàn – Dẫn đến suy kiệt.
  • Biết dùng vừa đủ – Ấy là liều thuốc tiên.

Hãy lắng nghe cơ thể mình nhiều hơn. Nếu quý vị vẫn còn đang loay hoay giữa ma trận thông tin ăn kiêng và cảm thấy mệt mỏi với thể trạng hiện tại, hãy để lại lời nhắn hoặc bình luận: “Tôi muốn ăn uống đúng cách”. Tôi và đội ngũ y quán sẽ gửi tặng quý vị những chỉ dẫn chi tiết, được cá nhân hóa theo từng thể trạng cụ thể.

“Mặn dưỡng Thận – Ngọt bổ Tỳ. Không phải kẻ thù – mà là gốc rễ của sự sống.”

Theo Lương y Thu Phong – Tâm Đạo Y Quán