Hơn ba mươi năm người đi đánh giặc
Ngày trở về với chiếc ba lô
Gương mặt gầy – sốt rét rừng đeo đẳng
Vẫn ung dung người lính Bác Hồ
Lại cấy lúa trồng khoai- con trâu đi trước
Vất vả lo toan sớm tối chẳng hề gì
Mặt trận thời bình- vẫn bao điều lo lắng
Gian khổ nhiều mà người chẳng nói điều chi
Chỉ biết mình là một người dân
Tròn nghĩa vụ – là người sung sướng nhất
Bát nước chè xanh – củ khoai lang ấm bụng
Vui với làng với bè bạn người thân
Người được nghỉ – mà người không nghỉ
Cùng cháu con lo cuộc sống thường ngày
Người lính ấy – vẫn một lòng TRUNG- HIẾU
Càng tô thêm – đẹp đẽ cuộc đời này ./.
Nguyễn Anh Đào
Thái Nguyên









































































