
Nghe tiếng guốc em đi rất khẽ
Như tiếng lá rơi trước ngõ nhà anh
Biết là em đi sang xông đất
Anh nép chái nhà đứng đón em
Tưởng em không sang vì kiêng kỵ
Con gái không được sang nhà hàng xóm đầu năm
Mẹ em đã dặn em rất kỹ
Vậy mà em vẫn liều trốn mẹ để sang!
Ôi mừng quá hơn cả ngoài mong đơi!
Em đã sang xông đất gặp anh
Ra giêng anh lên đường nhập ngũ
Biết đến bao giờ lại mới được gặp em?
Em về rồi anh ôm ấp chiếc khăn
Khăn em tặng anh giữ làm kỷ niệm
Có đôi chim cắp chiếc nơ hồng em thêu hẹn ngày thống nhất
Và tên của chúng mình duyên dáng rất xinh
Anh cầu mong em về nhà mẹ em không biết
Chuyện đầu năm em sang xông đất nhà anh
Mùa xuân ấy tôi lên tàu tốc hành
Ra mặt trận dọc ngang Trường Sơn đánh giặc
Cũng từ đấy tin em vắng bặt
Cháy lòng tôi nỗi nhớ thương em
Ngày thống nhất tôi trở về vừa lạ vừa quen
Đất nhà em đã sang tên người khác
Nghe nói bố mẹ em trở về quê ngoài bắc
Ở Hà Nội phố phường nào em ơi?
Hà Nội xưa là quê nội của tôi
Nên đi đâu ở đâu tôi vẫn nhớ
Tôi đi tìm em ngẩn ngơ đường phố
Đi đến đâu nghe tiếng guốc cũng giống tiếng guốc em!
Tôi mơ màng ao ước gặp được em để nói lại
Chuyện ngày xưa em sang xông đất nhà anh
Có “gở”đâu em mọi sự vẫn tốt lành
Anh may mắn trở về nhờ cái vía của em
Chỉ tiếc anh với em không được nên duyên xa nhau mãi mãi!
Nguyễn Hồng Quang
TDP Kim Tỉnh phường Trung Thành tỉnh Thái Nguyên









































































