Nương nhờ của phật

 

Mô Phật!

Tôi giật mình nhìn thấy

Bạn tôi

Mặc áo cà sa

Tay lần tràng hạt

 

Bạn tôi

Trong chiến tranh một con người không bao giờ sợ chết

Tháo bom nổ chậm, dò mìn

Đôi tay mềm thon đẹp

Đã nhiều lần

Làm bom địch lặng im

 

Bạn tôi

Cô thanh niên xung phong ngày ấy

Má phính

Ngực căng tròn, nẩy hạt

Da trắng mịn màng trông thật là xinh

Mấy anh liếc mắt đưa tình

Nàng đều từ chối làm thinh giữ gìn

“Bao giờ chiến thắng em về

Chờ anh xuất ngũ ta thề cùng nhau”

 

Bốn mươi lăm năm gặp lại

Tần ngần không nhận ra nhau

Aó cà sa

Cạo đầu, xuống tóc

Tu ở chùa đã mấy mươi năm

Đôi mắt xưa đen tròn như không còn ký ức

Trông lờ đờ đùng đục lơ ngơ

Hàng ngày tựa cửa chùa tụng kinh gõ mõ

Không chồng con, không lập gia đình

Cứ sống thế nương nhờ cửa Phật

 

Mô Phật!

Trên cõi niêt bàn Người có biết

Một con người vì nước vì dân

Mà nay xa lánh cỗi trần

Đi vào thế giới tâm linh niết bàn./.

 

Ảnh có tính chát minh họa (Internet)

           NGÔ VĂN TUYẾN