Ảnh internet
Mẹ dắt con về quê ngoại
Mưa phùn níu trạc[1] áo tơi
Tháng chạp rét run bờ ruộng
Gió đông thổi ngược nón cời.
Bà ngoại cơi hồng bếp lửa
Hương đồng thơm chiều ba mươi
Ông ngoại tựa lưng tràng kỷ
Câu Kiều lúc đầy, lúc vơi.
Chiến tranh ngày càng lan rộng
Pháo hạm đêm đêm đì đùng
Máy bay ngày ngày bom dội
Quê ngoại ngút trời lửa nung.
Cậu, dì một chiều đến lớp
Máu loang trang sách học trò
Khăn tang trắng đầu nhà ngoại
Câu Kiều lặng đến bây giờ.
Bạn bè chăn trâu thuở nhỏ
Nối nhau xẻ dọc Trường Sơn
Phút giây dừng chân tuyến lửa
Râm ran hỏi chuyện hậu phương.
Nay con trở về quê ngoại
Ông bà khuất nẻo núi đồi
Mộ mẹ khói hương lặng lẽ
Dáng cha hoá áng mây trôi.
Con đi mọi miền đất nước
Không đâu như ở quê mình
Câu ca áo tơi nón lá
Đằm sâu non nước nghĩa tình./.
Đậu Trung Thành
Hội viên Chi hội VHNT Trường Sơn Đà Nẵng.
[1] Dây (từ địa phương)