Trăm năm ta lại cưới nhau

                                 

 

Hẹn sống bách niên đến bạc đầu

Nay hơn chín chục mái phau phau

 

Răng dời đi hết còn nguyên lợi

Má phấn hõm rồi mắt trũng sâu

 

Ấy thế mà tình ta vẫn thắm

“Pên pau pư pái pở pan pầu[i]

 

Thế gian có mấy đôi như vậy

Chờ đủ trăm năm lại cưới nhau.

 

Hà Đỗ Tú


[i] Bên nhau như cái thuở ban đầu