
Ảnh internet
Nhớ mãi một cái cầm tay
Nóng ran người nóng ran ngày năm xưa
Hôm ấy nước mắt như mưa
Quán Triều[1] đông nghịt người đưa tiễn người *
Thời gian thì lặng lẽ trôi
Người thì thầm nói những lời chia tay
Gái trai tay níu phút giây
Trao lời yêu nhớ thương ngày chiến tranh
Định ôm hôn má môi anh
Tay anh buông nhẹ bỗng thành xa nhau
Anh hối hả bước lên tàu
Gió hun hút cuốn tóc đầu rối tung
Tim em rung- đường tàu rung
Ánh sao anh vẫy điệp trùng ánh sao
Anh đi về phía gian lao
Hướng ra mặt trận khi nào về anh ?
Anh hẹn ngày hết chiến tranh
Em ra ga đón mừng anh trở về
Đợi anh mòn lõm ngõ quê
Thư anh cũng chẳng thấy về tới em !
Hòa bình nghe nói làng bên
Có người lính đã phục viên trở về
Em chạy tung mái tóc thề
Ra ga để đón anh về reo lên
Nào ngờ đợi đến tối nhem
Tàu về không thấy làm em sững sờ
Trách em ngày ấy dại khờ
Không hôn anh để bao giờ còn anh?
Thương hai cặp mắt long lanh
Trao nhau tình cảm gửi thành nợ nhau
Quán Triều – em đứng đợi tàu
Về miền ký ức tình đầu tìm anh!
Nguyễn Hồng Quang
TDP Kim Tỉnh phường Trung Thành tỉnh Thái Nguyên
[1] Quán Triều là ga tàu hỏa ở tỉnh Thái Nguyên là nơi luôn diễn ra những cuộc chia tay tiễn chân người lính lên đường ra mặt trận đánh Mỹ cứu nước đầy xúc động.









































































