Lời nhắn tin

Em tên là Nam.
Ở Công ty Đường Goòng Hà Tĩnh.
Đầu năm một ngàn chín trăm sáu chín – (1969.)
Đã thức trắng đêm
chữa bộ quân phục nữ của em .
Cho tôi mặc..

Bom đánh trúng hầm, quân trang bay sạch
Tôi chỉ còn hơn Chử Đồng Tử một cái quần đùi
Hơn ba mươi năm, 
Bộ quân phục ấy mất rồi
Nhưng tôi còn nỗi nhớ
Tôi còn món nợ
Chưa trả
Là nụ cười ngượng nghịu của em 
Khi dúi vào tay tôi
– bộ quân phục khâu đêm
Bộ quân phục mang hương thịt da con gái.

Tuổi hai mươi của tôi biết bao vụng dại 
Để bây giờ “đáy bể mò kim”…

Bây giờ, em ở đâu hỡi Nam?
Cái răng khểnh và nụ cười rạng rỡ

Lời nhắn này là một phần nhắc nhở
Món nợ yêu thương tôi mang suốt cuộc đời.

ĐẶNG KHÁNH CƯỜNG