Nhớ Đồng Lộc

Đăng lúc: 02-07-2024 10:20 Sáng - Đã xem: 60 lượt xem In bài viết

Ảnh internet  

 

Ngày ấy… Tuổi đời vừa mới đồi mươi

Lính lái xe “Zin” qua “túi bom” Đồng Lộc

Chằng chịt hố bom, những sườn đồi khô khốc

Ánh đèn gầm soi chỉ mờ ảo con đường…

 

Đồng Lộc ngày nào… Biết mấy yêu thương

Vượt “toạ độ” xe trườn qua bãi bom nổ chậm

Em đứng làm “cọc tiêu” trong hoả châu nhoà sáng

Qua cửa kính, nhìn ra, anh vẫn thấy em cười.

 

Ngày em bám đường, tuổi xấp xỉ đôi mươi

Mái tóc mướt xanh, hồn nhiên trong trắng

Đứng vẫy xe anh- những chuyến hàng rất nặng

Giữa khét lẹt khói bom, nghe câu Dặm… nao lòng.

 

Tuyến nối dài thêm, xe đi mãi vào trong

Chi viện chiến trường Tây Nguyên, Bình Phước

Chắc tay lái, đêm đêm anh thầm ước

Ngày hết giặc, anh về Hà Tĩnh tìm em…

 

Hơn bảy chục xuân rồi, giờ tóc bạc trắng thêm

Anh trở lại “túi bom” thăm cung đường xưa cũ

Em đã hy sinh – thành tượng đài bất tử

Anh thắp nén hương trầm thành kính trước mộ em

Nhớ Đồng Lộc suốt đời chẳng một phút nào quên!

Nguyền Tường Thuật

Cựu chiến binh, xã Thụy Văn, huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình