
Nằm sừng sững trên đỉnh núi Nhồi, hòn Vọng Phu Thanh Hóa gắn liền với tích truyện người phụ nữ bồng con ngàn năm chờ chồng đến hóa đá. Ảnh internet
Nhớ mãi một cái cầm tay
Hẹn anh gặp lại nơi này nhá anh
Định hôn ánh mắt long lanh
Anh buông tay nhẹ để thành nợ nhau
Anh vội vã bước lên tàu
Gió hun hút cuộn mái đầu rối tung
Trái tim rung – đoàn tàu rung
Ánh sao anh vẫy điệp trùng ánh sao
Anh đi về phía gian lao
Hướng ra mặt trận khi nào về anh?
Đến ngày chấm dứt chiến tranh
Em ra nơi hẹn đón anh trở về
Môi em cắn lọn tóc thề
Đợi chờ mãi- anh không về để em
Quay về vẫn ngoái lại xem
Còn ai đứng đợi như em đứng chờ?
Thế rồi em đã sang đò
Để nơi em hẹn đợi chờ dở đang
Để trong những lúc mơ màng
Long lanh ánh mắt anh đang đợi chờ
Còi tàu hú em sững sờ
Nụ hôn chưa đến với bờ môi anh
Để ánh mắt mãi long lanh
Anh chờ, Em đợi đã thành vọng phu.
NGUYỄN HỒNG QUANG









































































