
Thanh niên xung phong Hà Nội phấn khởi nhận thẻ Đoàn viên trước khi lên đường. – Ảnh Hoàng Thiết
Bố tuổi Ngọ – Mậu Ngọ sinh,
Tuổi thơ cơ cực, một mình lớn lên.
Cha đi theo tiếng gọi thiêng,
Bỏ sau lưng mái nhà nghiêng gió chiều.
Chiến trường hun hút bao điều
Cha đem tuổi trẻ gửi miền bom rơi.
Nửa đời mẹ ngóng tin trời,
Con thơ hai tuổi… đã rời mất cha.
Mẹ nhìn con gái xót xa,
Thương con nhỏ dại sớm đà gánh vai.
Mỗi chiều khói bếp bay dài,
Như lời cha gửi theo ngày tháng trôi.
Chiến trường cha khuất xa rồi,
Hơi cha còn lại trong lời gió đưa.
Con đi qua mấy nắng mưa,
Vẫn nghe linh cảm cha vừa đến bên.
Khi nào gió lạnh chợt lên,
Sương lau trước ngõ chạm nền sân xưa
Ấy là cha đó, không thưa,
Về cùng con gái những mùa nhớ thương.
Cha đi chẳng kịp chỉ đường,
Nhưng con vẫn giữ nẻo thường cha mong:
Sống cho thẳng, nghĩ cho trong,
Thương người – giữ nghĩa – vuông tròn tình thân.
Hôm nay ngày giỗ báo ân
Con về cùng Mẹ dâng phần hiếu tâm.
Khấn cha nơi gió trăm năm:
Dẫu xa, cha vẫn âm thầm bên con./.
B.V.Đ & AI









































































