
Vợ chồng người lính lái xe Trường Sơn Dương Công Đáo. Ảnh có tính chất minh hoạ (nguồn: internet )
Chuyện tình người lính Trường Sơn
Dẫu không nên duyên nhưng đẹp như cổ tích
Cũ lắm rồi sao vẫn nhớ vẫn thương
Tình yêu của tôi ở chiến trường năm xưa như thế
Ngồi bên nhau ăn lương khô mộng mơ tâm sự
Lá rụng xuống tay hai đứa giật mình
Dưới ánh trăng non bên suối sợ có ai rình
Chẳng có cái gì không lọt qua được con mắt rừng xanh
Mở lời yêu ai cũng ngập ngừng bối rối
Ai cũng chờ ai nói ra điều khó nói chưa thành
Lạ thay không biết sợ gì mà không ai dám hỏi
Em có yêu anh không? Anh có yêu em không?
Nói như truyện Kiều trái tim yêu rung động
Bên ngoài thì muốn trong lòng còn e ![1]
Cái e trong lòng – cái nút thắt của người con gái
Đắn đo hoài vẫn không dám nói ra
Những cung đường Trường Sơn dưới mưa bom bão đạn
Từng đoàn xe đêm ngày tấp nập vào ra
Những hố bom dày như úp bát
Chùng tôi gái trai hì hục san lấp vội xe qua
Dưới ánh sáng đèn dù nhợt nhạt sương sa
Chúng tôi yêu nhau đưa mắt nhìn nhau nhìn vội
Tay xúc tay đào bụng thì thầm nói
Em có yêu anh không – anh có yêu em không?
Chuyện tình yêu của lính Trường Sơn
Chẳng ai dám liều đùa lâu với lửa
Chỉ ủ trong tim để thương để nhớ
Để động viên nhau đi qua chiến tranh
Nay nhớ lại nhớ mãi tuổi xanh
Tình yêu lính Trường Sơn dại khờ chân thật
Giữ ngọn lửa tình yêu trong tim không bao giờ tắt
Lính Trường Sơn nhớ nhau cháy bỏng trong lòng
Nguyễn Hồng Quang
TDP Kim Tỉnh, phường Trung Thành, tỉnh Thái Nguyên
[1] Theo ý câu thơ thứ 164 trong Truyện Kiều: “Tình trong như đã mặt ngoài còn e”.









































































