BẤT NGỜ

Đăng lúc: 08-09-2026 9:38 Sáng - Đã xem: 20 lượt xem In bài viết

 

Ảnh internet  

Hai ông lính cựu

Ở đâu đi tàu,

Lên toa khác nhau,

Cùng ngồi toa cuối.

 

Hai ông bối rối,

Bất ngờ ôm nhau.

Ông là… Môn Râu?

Tôi là thằng Hảo!

 

Có nhầm không đấy?

Ồ, nhầm làm sao!

Sư 324,

Ngày ấy đánh vào,

Chiếm thành phố Huế,

Quân ta làm chủ,

Tao mày bị thương!

 

May còn “cái gáo”[1],

Mày có nhớ không?

Ừ, tao nhớ chứ,

Đi đâu đi tàu?

 

Hai ông rạng rỡ,

Mắt đỏ hoe cười.

Tao đi thăm bạn,

Còn ông đi đâu,

Lại ngồi toa cuối?

Tôi thích đi tàu,

Ra thăm bạn ốm!

 

Hai ông nói chuyện,

Rôm rả với nhau.

Cả toa tán thưởng,

Mọi người chung vui.

 

Hồi ấy Hảo ơi,

Mày đi đâu nhỉ?

Tao chuyển đơn vị,

Tiếp tục hành quân,

Đánh vào Sài Gòn,

Đến ngày toàn thắng.

 

Thật là hạnh phúc,

Cứ như là mơ.

Tưởng là đã chết,

Thật quá bất ngờ,

Đi tàu lại gặp!

 

Kể ra không tiện,

Lại gọi mày tao,

Khách cười cho đấy,

Nhưng mà không sao.

Thế mới là lính,

Cho nó trẻ trung,

Để còn mơ ước.

 

Đi tàu cao tốc,

Đường sắt trên cao,

Như Nhật, Trung Quốc.

Mày thấy thế nào?

Tha hồ mà ngắm

Biển trời bao la,

Của đất nước ta,

Việt Nam gấm hoa,

Của kỷ nguyên mới.

 

Nhớ nhá, lại lên,

Ta ngồi toa cuối,

Uống rượu cuốc lủi,

Nhắm với lạc rang,

Nhâm nhi chè Thái,

Còn sướng hơn tiên.

Này nhớ rủ thêm

Mấy thằng nữa nhá!

 

Hai ông lính cựu

Làm vui cả toa.

Tiếng còi tàu hú,

Tàu đã về ga!

 

Nguyễn Hồng Quang

TDP Kim Tỉnh, phường Trung Thành, tỉnh Thái Nguyên


[1] Cái gáo”: cách gọi vui của người lính chỉ chiếc mũ sắt thời chiến.