MÙA VU LAN NHỚ MẸ

Đăng lúc: 08-09-2026 9:38 Sáng - Đã xem: 11 lượt xem In bài viết

 

Tháng bảy về, trời chợt mưa lất phất,

Lòng bâng khuâng nghe gió gọi sang mùa.

Ngày Vu Lan, con lặng đứng bên bàn,

Nhớ bóng mẹ một đời vì con trẻ.

 

Mẹ đã chịu bao nhọc nhằn sớm tối,

Áo bạc màu qua năm tháng mưu sinh.

Bữa cơm nghèo mẹ vẫn giữ cho con,

Dành cho con phần ngon, phần ấm nhất.

 

Con lớn lên giữa dòng đời xuôi ngược,

Có những ngày mải miết với bon chen.

Đến hôm nay mới thấm thía một điều:

Trên đời này, mẹ là người thương nhất.

 

Nếu mẹ còn, con xin về bên mẹ,

Nói đôi lời mà ngày trước còn e.

Xin được ngồi nghe mẹ kể chuyện xưa,

Xin được nắm bàn tay gầy của mẹ.

 

Mẹ đã khuất, Vu Lan về càng nhớ,

Một bông hồng trên ngực áo con mang.

Màu hoa hồng như nhắc nhở đời con:

Hãy yêu mẹ khi vẫn còn có thể.

 

Vu Lan đến, xin cúi đầu tưởng nhớ,

Những mẹ cha đã khuất bóng trên đời.

Xin mọi người biết trân quý tình thân,

Biết hiếu nghĩa khi mẹ cha còn đó.

 

Đời ngắn lắm, tháng ngày trôi rất vội,

Đừng để rồi chỉ biết khóc khi đau.

Một lời thương, một cái nắm tay nhau,

Là sẽ đủ làm ấm lòng cha mẹ.

Bùi Văn Hoằng

Hội viên HVHNTTS