Các cô gái ở Rào Reng

Đăng lúc: 26-06-2023 1:45 Chiều - Đã xem: 97 lượt xem In bài viết

Ảnh internet  

Trưa Rào Reng[1]

Suối tung trắng trên vách đá

Tiếng cười rộ lên từ hàng cây ven đường

Từng đợt máy bay gầm rít trên không

 

Các cô gái ngồi,

Lại trò bắt bắt, tung tung, bày chợ đánh ô…

Chẳng ca kíp gì đâu, chỉ sau loạt bom nổ

Tiếng còi xe là tiếng gọi thông đường

Chúng em lo nỗi lo cùng A trưởng

 

Mười lăm cô gái đủ miền đủ giọng

thánh thót miền ngoài, nhỏ nhẹ miền trong

áo “sẵn sàng” suốt mấy mùa mưa nắng

Mười lăm đôi chân hăm hở lên đường

Suốt bốn năm, một lối rừng gắn bó

Tên bạn bè thường gọi cả trong mơ

 

Giặc Mỹ triệt con đường bằng bom tọa độ

Đạn bắn liên hồi, pháo sáng thâu canh

Suốt bốn năm con đường vẫn sống

Các cô gái ngồi gỡ tóc ra hong

 

Mọi người vào bữa ăn

Lưng xoong canh, lá rau rừng lỏng bỏng

Nhưng cái phút tưởng như yên lặng

Lúc mọi người lo một chuyến xe lên

 

Cái khổ nhất nơi này là cái khổ chi?

Là cả tháng mưa rừng,

                          bộ quần áo cuối cùng đem mặc

Ngọn lửa hồng huơ ấm bàn tay

Năm tháng nơi này chẳng gặp thêm ai

Ngoài đồng đội thân quen

                    như mỗi người đều có vị trí riêng mình,

                                                                không ai thiếu được

và những chàng trai trên chuyến xe vào

Phút chia tay là nụ cười

Chỉ thấy trên nét mặt các cô thoảng vẻ trầm tư lo lắng

ấy là khi nghe tiếng bom phía cuối con đường rung chuyển

Một câu nói như giữa cơn mơ:

 – “Không biết đoàn các anh ấy đã qua chưa?”

Đường 18, 1972

Trịnh Ngọc Dự


[1] Một địa danh trên Đường 18, ở Quảng Bình.