Chị tôi

 

Chị tôi đã tuổi bảy mươi

Cái răng thì rụng, dáng người xương xương

Mái đầu bạc trắng như sương

Tuổi xuân chị gửi cung đường ngày xưa.

 

Nhớ thời bom đạn như mưa

Chị đi “hỏa tuyến” tuổi vừa đôi mươi

Chị xinh, lại rất hay cười

Có anh xóm dưới ngỏ lời hẹn nhau.

 

Chiến tranh – nói trước được đâu

Anh tòng quân vượt vào sâu chiến trường

Giữa rừng, chị nén nhớ thương

Phá bom, san đá cứu đường xe qua…

 

Ngày vui Nam Bắc một nhà

Anh nằm lại chiến trường xa, không về

Chị tôi giữ trọn lời thề

Rời cung đường, về ở quê một mình!

 

Xa rồi bom đạn chiến tranh

Chị tôi vẫn sống với tình yêu xưa

Chị rằng – đêm vẫn hay mơ

Gặp anh ở cõi xa mờ Trường Sơn…

Một góc Nghĩa trang Trường Sơn. Ảnh internet  

Nguyễn Tường Thuật

Xã Thụy Văn – huyện Thái Thụy – tỉnh Thái Bình