Chiếc áo xung phong

 

Có đôi khi tôi ngồi nhớ lại

Chiếc áo năm xưa, chiếc áo xung phong

Chiếc áo nếu còn, chắc sút chỉ, nút thì bong

Nhưng đong đầy trong đó bao niềm ký ức

 

 Ngày hòa bình, tôi lên đường nô nức

 Tình nguyện ra đi, háo hức vui tươi

 Chiếc áo khoác lên, tâm trạng đầy vơi

 Tự hào lắm, chiếc áo thơm mùi vải mới

 

 Rồi lên rừng, bao gian nan chờ đợi

 Như trêu ngươi, người thư sinh thành phố ngày nào

 Đã đôi lần tre gai xé rách bươm lưng áo

 Xuống giếng giặt đồ, áo bạc không hay

 

 Kỷ niệm ngọt ngào, có cô gái đưa tay

 “Đưa đây em vá, ngày mai em trả”

 Áo màu xanh, em lại xen vào màu nắng hạ

 Miếng vá vàng chanh, đường chỉ lên ruộng xuống bờ

 

 Chiều cuối tuần, nhìn áo, em lại nghĩ vu vơ

 Để bạn chọc, “áo con trai lại ở trên giường con gái”

 Má ửng hồng, ấp úng “ảnh nhờ tao vá lại”

 “Ảnh là ai, mày phải giải thích, vì sao”

 

 Thế rồi em đi xa, năm tháng qua mau

 Áo ngày xưa đó, vấn vương tôi một thuở

 Ấm áp con tim, một thời bỡ ngở

 Chiếc áo xanh không còn, nhưng tôi nhớ mãi, em ơi!

 TRẦN VIỆT SƠN