Chống dịch, cứu người dẫu tốn kém bao nhiêu

Như cơn lốc khoác áo đen ập tới

Kèm theo những vòng xoáy đến kình hoàng

Chẳng mấy chốc cả thế giới quay cuồng, đảo lộn

Cuộc sống loài người bỗng khác hắn hôm qua.

 

Báo động đỏ phủ khắp các Quốc gia

Đại dịch toàn cầu trở nên nống bỏng

Corona mỗi ngày đã cướp đi cả ngàn mạng song

Mất mát, đau thương – điều không tưởng với con người.

 

Chưa bao giờ đường làng, tuyến phố vắng bóng người

Chưa bao giờ đóng cửa đường biên, tạm dừng mọi hoạt động

Khách sạn, nhà trường trở thành nơi cách ly, khám chữa bệnh

Chống dịch, cứu người, dẫu tổn kém bao nhiêu.

 

Giữa gian nan, ta có triệu triệu trái tỉm yêu

Vòng tay lớn nối dài khắp năm châu bon bế

Việt Nam ơi! Ta tự hào đến thế

Trên dưới đồng lòng, cô vít hết lây lan!

 

Vũ Đăng Bút

Hà Giang