Chùm thơ “Dư Âm Từ Trại Viết Đồ Sơn”

 

              NGHE THẦY GIẢNG CHIẾC LÁ RƠI

 

Chỉ nhìn chiếc lá úa vừa rơi

Thầy giảng ra bao ý ở đời

Có sự hy sinh khi đã cội

Để cho cuộc sống mãi sinh sôi

Mỗi mùa héo rụng cành trơ trụi

Nơi chỗ trống kia một mắt chồi

Cây sẽ gọi cho mầm thức nhú

Để luôn tồn tại kiếp luân hồi.

 

 

NHỚ LẮM ĐỒ SƠN ƠI

 

Chiều biển Đồ Sơn thật tuyệt vời

Thu vàng lóng lánh tận xa khơi

Ngoài kia đảo Cát Bà giăng lũy

Thấp thoáng Hải âu liệng khoảng trời

Bể lớn muôn đời nay vẫn vậy

Ngàn năm ào ạt nước đầy vơi

Mỗi lần nhớ lại bâng khuâng dạ

Như sóng triều dâng bãi mặn mòi.

 

NHỚ VỀ TUỔI THƠ

 

Nhớ đê sông Luộc tuổi thơ tôi

Ngày bé chăn trâu chiếu đất ngồi

Vài đứa thi nhau chơi chọi cỏ

Mấy thằng diều sáo thả lưng trời

Nhảy dây bốn bạn thay chân nhún

Bài tú hai đôi mặt nhọ bôi

Thua thắng đều vui cười sặc sụa

 Để giờ còn đọng mãi trong tôi.

 

VỠ MỘNG VÀNG

 

Cùng xã mà không thể lội sang

Bởi sông Luộc chảy giữa hai làng

Mỗi chiều đứng ngó bờ bên ấy

Thấy bóng cô nàng dạ xốn xang

Mấy bữa quê tưng bừng mở hội

Khách qua lũ lượt bến phà ngang

Cứ chờ từng chuyến tìm tình nhớ

Mà chẳng thấy đâu vỡ mộng vàng.

 

Hà Đỗ Tú

 Trại viên Trại viết Đồ Sơn. Hội viên Hội VHNTTS. CTV Hội Cựu TNXPVN