Chuyện cô hàng xóm

 

Thời đi học tôi và em chung lớp

Thường đợi nhau đội mưa nắng đến trường

Cùng lớn lên với cơm độn sắn khoai

Cùng nô đùa trốn tìm đêm trăng sáng.

Ảnh: Internet

Rồi đến ngày tôi lên đường nhập ngũ

Cuối tháng bẩy âm, nước ngập bờ ao

Đêm cuối! Cùng em vác tre vác rào

Đi chống lụt hộ đê mùa mưa bão.

 

Nửa đêm về dò đường trơn bám áo

Tôi nắm tay em lội ngõ ngập sâu

Gàn sáng về đầu ngõ: tôi hỏi nhỏ

Mai anh đi rồi! Có nhớ anh không?

 

Em bối rối chạy tọt nhanh vào cổng

Buông câu trả lời vội vã rằng: không!

Lời của em ám ảnh suốt tháng năm

Bom đạn lính, ru tôi vào quên lãng.

Cuối tháng mười, năm một chin bẩy mươi (1970)

Mang ba lô liệt sĩ về Tỉnh đội

Trên cho phép ghé qua nhà một tối

Đúng cái đêm em nói tối dạm trầu.

 

Chin giờ đêm vẫn bên tôi tán gẫu

Hàn huyên chuyện quê, chuyện lính Trường Sơn

Em tỏ ý: tôi gật đầu em đợi

Em sẽ không về, bể lễ trầu cau.

 

Tôi giục em: Đừng thất hứa với người

Đời lính biết đến bao giờ mà đợi

Thời chiến, mà em có người dạm hỏi

Là dịp may: Cho gia thất yên bề.

 

Năm bẩy ba (1973) từ chiến trường trở về

Đưa lính thím Trường Sơn về ra mắt

Em bồng con sang, nói cùng lính thím

Đáng lẽ con em là của Bác nhà.

Chuyện hai nhà năm tháng cũng trôi qua

50 năm sau, chung ngày mừng thọ

Đứng gần tôi em ngước lên nói nhỏ

Mình bẩy mươi, lên lão đó ông ơi.

Nhưng thực ra em có chắt ngoại rồi

Còn tôi! Cháu lớn còn trong Đại học

Chịu thua em thêm vài ba năm nữa

Mới đến thời tôi, thang chức ngang em./.

Hà Đỗ Tú. Thành viên trang NHỮNG VÀN THƠ & NGƯỜI LÍNH.

Hội viên Hội VHNT TS; CTV Hội Cựu TNXPVN