Chuyện giờ mới kể

Đăng lúc: 08-06-2023 2:33 Chiều - Đã xem: 105 lượt xem In bài viết

Ảnh internet  

 Tôi trông kho ở Trường Sơn

Thuốc men, gạo đạn vẫn còn đầy kho

Trông giữ mãi, lại đâm lo

Lâu rồi để gạo trong kho mốc vàng!

 

 Sao lại chẳng thấy ai sang

Chẳng thấy ai đến kho hàng lấy chi?

Chúng tôi sợ khóc sưng mi

Trước nhộn nhịp thế, giờ đi đâu rồi?

 

 Coi kho còn lại mấy người

Toàn là con gái khóc cười với nhau

Quân ta đông thế đi đâu

Pháo địch không bắn, không “câu”đùng đoàng?

 

 Coi lâu càng thấy hoang mang

Kho thì gạo mốc,đạn, hàng mối xông!

Nhiệm vụ vẫn phải giữ trông

Dù không ai lấy, quyết không thể rời.

 

 Qua đi hơn nửa năm trời

Có người trở lại tìm nơi kho hàng

Phút giây gặp gỡ ngỡ ngàng

Mừng người còn sống, còn đang là người!

 

 Vui sao nước mắt lại rơi

Sài Gòn đã giải phóng rồi, các em

Thôi! Bỏ lại đấy, nhanh lên

Xe con đang đón các em ngoài đường…

 

 Nhớ lại kỷ niệm chiến trường

Rưng rưng thương bạn, lại thương thương mình

Coi kho đâu phải hy sinh

Suýt nữa thì đã quên mình coi kho!

 

 Thủ trưởng mừng chúc các o

Nữ chiến sĩ đã coi kho phi thường!

Được câu khen ngợi khiêm nhường

Cũng hả dạ, gái hậu phương – hậu cần!

Nguyễn Hồng Quang

Tổ dân phố Kim Tỉnh, phường Trung Thành, TP Phổ Yên, tỉnh Thái Nguyên