Có phải em là…

Đăng lúc: 12-04-2022 8:53 Sáng - Đã xem: 81 lượt xem In bài viết

   

Ảnh internet  

Có phải em là cô bé học trò năm ấy

Đứng bên kia đường mà nước mắt rưng rưng

Anh cứ vô tư lên đường ba lô trên lưng

Nhìn về phía trước mà không thèm để ý

 

Có phải em là cô xung phong nhỏ con xấu xí

Đào kinh mà điệu đàng như đi chơi

Để rồi vấp ngã, lấm lem sình bùn, áo tả tơi

Rồi cười khai thiệt , trốn nhà vì… thích áo màu cỏ úa

 

Có phải em là cô bé quen sống trong nhung lụa

Nay ở nhà tranh vách lá đơn sơ

Không buồn, vẫn ca hát, vẫn mộng mơ

Một ngày nào đó ngồi bên anh ngắm trăng và… thủ thỉ

 

Có phải em là người xé áo băng bó cho anh không suy nghĩ

Và khóc khi anh tỉnh lại, tay kiếm bàn tay

Không nói gì mà tim anh đã như say

Đập bao nhiêu nhịp, anh chẳng hề đếm được

 

Có phải em là cô xung phong luôn đòi đi trước

Dù biết rằng chiến trường đầy rẫy đạn bom

Tải đạn cáng thương xuyên rừng đêm hôm

Mong không ai hy sinh vì chậm trễ…

 

Có phải em là người kiên cường vượt qua ngàn dâu bể

Khi xuất ngũ về vẫn đẹp hơn mọi vì sao

Cô bé ơi lòng anh chợt thấy nao nao

Khi muốn cái gì đó mà luôn khó nói

 

Có phải em là người trưởng thành trong lửa khói

Nên gan lì cả trong thổ lộ tình yêu

Đâu phải tự nhiên mà lại trốn nhà đi theo…

Sao anh khờ thế, ơ… mà anh khờ thiệt

 

Có phải em là người anh từng quen biết

Từ thuở học sinh đến lúc xung phong

Thế là anh đã có dịp thổ lộ tấm lòng

Mình yêu nhau nhé, ừ, em chờ từ lâu lắm !

TRẦN VIỆT SƠN