Con đường nước mắt (Khúc vĩ thanh)

Đăng lúc: 19-08-2023 3:06 Chiều - Đã xem: 106 lượt xem In bài viết

(Trích Trường ca của Trịnh Ngọc Dự)

Những phần mộ liệt sỹ tại nghĩa trang TNXP Thọ Lộc được chăm sóc chu đáo. Ảnh internet  

KHÚC VII: Vĩ Thanh

 

Đâu con đường “còn đứng chơ vơ”!

Đâu con đường đã thành đại lộ

Đường bốn làn xe, dải phân cách giữa

Lan can cứng, lan can mềm…

 

Ta trở lại con đường tới Cha Lo

Ánh sáng dọc hàng cao áp

Đoàn xe từ Hòn La, Vũng Áng

qua tượng đài “Đồi Ba Bảy” …

 

Đường Hồ Chí Minh!

xe vun vút Đông Trường Sơn

Con đường bê tông thay con đường bụi đỏ

Ôi những cánh rừng, cánh rừng thương nhớ!

ngút xanh trên thảm cỏ năm xưa,

mùi cỏ cháy một vùng đồi loang lổ…

 

Tìm dãy lán, ngôi nhà em ở

Đã lên xanh cây cối đại ngàn

Cầu khỉ, bây giờ xây cầu mới khang trang

Bạn ta mất chắc giờ yên dạ

Ông bà đã nhận con dâu, cháu nội

Trong nỗi đau bỗng gặp niềm vui!

 

Những đôi mắt ngóng theo bàn tay vẫy

Những nụ hôn dưới vành lá ngụy trang

Chiến trường bời bời bom đạn

Trường Sơn tít tắp con đường…

 

Bạn về từ bạt ngàn sim tím

Thấp thoáng bên vườn mẫu đơn

Cửa thiền áo nâu niệm Phật

Chùa xa tiếng mõ ru hồn…

 

Bao người bạn tay cày tay cuốc

Từ những con đường về lại một con đường

Gieo thửa mạ, mong mùa gặt mới

Vết thương xưa…đừng trái gió trở trời!

 

 *

Tháng bảy miền Trung hầm hập gió Lào

Ta lại đi những mái đầu đã bạc

“Con đường xưa” một thời trận mạc

Người trở về rạo rực bến Phong Nha

 

Những Thọ Lộc, Vạn Ninh, Tân Ấp[1]

Bao hàng bia sương khói trắng chiều

Thắp nén hương tạ cùng đồng đội

Gió đâu về? sao gió quấn theo ta!

 

Cho ta tựa vào con đường đất đỏ

Làm hành trang bước tiếp giữa cuộc đời

Ta hỏi đất, đất ứa ra giọt nước

Nước mắt con đường – hạt máu tuổi hai mươi.

(hết)

 Trịnh Ngọc Dự

 

 

 


[1] Ba nghĩa trang liệt sĩ TNXP trên đất Quảng Bình