Con đường nước mắt (Khúc VI)

Đăng lúc: 14-08-2023 10:20 Sáng - Đã xem: 128 lượt xem In bài viết

Ảnh internet  

(Trích Trường ca của Trịnh Ngọc Dự)

 

KHÚC VI: Khúc tưởng niệm Hang Tám Cô

 

1.

Cuộc chiến đấu mỗi ngày thêm ác liệt

B.52 rải thảm dọc hành lang

 

Tiếng tăng rền trong mưa đứt quãng

Đêm nay đoàn xe vượt phà B chỉ còn ba chiếc,

ngụy trang chờ bên đường…

 

Lán trại không thể vào sâu

Chúng tôi dọc con đường mà bám

 

Chiều nay như mọi chiều khác

Khi con ngọc trai lên ăn đường chân trời

Những vệt khói B.52 từ phía ấy

 

Kẻng báo động liên hồi

Tiếng bom rền đợt thứ nhất

Đất đá rung như trận cuồng phong

Con đường oằn mình chống đỡ…

 

Loạt bom thứ ba như bão lửa

ầm ập sau lưng…

Ngọn núi Chiềng bỗng bần bật rung lên[1]

Rừng cây đổ, đá tuôn trắng lối

 

Chúng tôi không phải tám cô mà bốn trai bốn gái

Cùng đi một ngày, cùng về một đêm

hang đá sập, ánh ngày không còn nữa!

 

Tiếng ai gọi cơn ho sặc sụa

bụi đá bay trong cổ họng mỗi người

phút giây này chúng tôi nhận ra nhau

quờ bàn tay nhận ra khuôn mặt

gọi tên nhau nhận ra nước mắt

đồng thanh gọi: “Mẹ ơi?”

 

Mẹ ở đâu miền biển Xứ Thanh!

con gọi mẹ khi sướng vui lúc tột cùng tuyệt vọng

sóng vỗ phương nào lúc từ mẹ ta ra!

 

Gió thổi phương nào đẩy thuyền lưới cùng cha

đồng ngập mặn…còn củ khoai, con cá

Ngày lên đường mẹ tiễn ta đầu ngõ:

“Ba năm về lấy chồng nhé con!”…

 

Chúng tôi gọi không ai trả lời

Mong nhắn một câu cùng đồng đội

Tiếng gọi đi, tiếng khều khào dội lại

Bước chân bè bạn đã xa?…

 

Miệng khát khô, bụng nhớ bữa thèm ăn

ước kẽ đá một làn gió mát

hết khóc, hết cười, thôi la hét

sức tàn lực kiệt… còn đâu!

 

Bây giờ là ngày?

Bây giờ là đêm?

Anh cả nhớ con lết ra cửa hang

hang bịt kín bốn bề đâu là cửa

đêm miên man cạn dần hơi thở

người ôm nhau

 cánh tay lả dần…

 

Ngoài kia

chúng tôi chỉ kịp nhìn

lúc con đường oằn mình chống đỡ…

đói và khát lắm rồi…lại những loạt B.52

các anh bộ đội pháo còn đâu đó[2]

 

Chúng tôi ra đi,

như các anh các chị đồi Cha Quang

như tiểu đội chị Tần, ngã ba Đồng Lộc[3]

cơn mê chập chờn, chẳng kịp chờ nhau

tất cả chìm trong đêm tối…

 

2.

Anh ở Khương Hà,

mười cây số đường chim bay

mà đi bốn mươi năm

mới đến chỗ các em nằm

Đồng đội cầm trên tay nén hương

khói vòng nức nở

trong tiếng lá rừng có tiếng “Mẹ ơi!”

Tám nải chuối trên buồng chuối

Tám tiếng tắc kè trưa đường Hai Mươi

Có phải tiếng các em đùa vui bên suối

Có phải tiếng các em gọi nhau ra mặt đường

Hang đá lạnh là ngôi nhà ta

Thân cây ghép làm giường em ngủ.

 

Ngày ngày

người tấp nập về Phong Nha Kẻ Bàng

qua ngôi đền các em

dâng trái chín, hoa tươi và lời cầu nguyện

còn bao đồng đội ta đã ngã dọc con đường?

 Trịnh Ngọc Dự

(còn nữa)


[1] Hang núi Chiềng còn gọi là hang Tám Cô: Km 16 đường Hai Mươi Quyết Thắng, chiều ngày 14/11/1972, B.52 rải thảm làm khối đá hàng trăm tấn sập xuống bịt kín cửa hang, trong đó có 8 TNXP thuộc Đại đội C.217, đội TNXP 25, Ban XD67, quê huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa, gồm 4 nam, bốn nữ, người lớn tuổi nhất là anh Nguyễn Mậu Kỷ sinh năm 1947 có vợ và con gái 6 tháng tuổi, còn lại đang ở tuổi mười chín, đôi mươi.

[2]Tháng 3/1996 lực lượng công binh phải dùng thuốc nổ, đào bới suốt 59 ngày, phát hiện ngoài cửa hang 5 bộ hài cốt được xác định là hài cốt các liệt sĩ binh chủng pháo binh. Trong hang các bộ hài cốt trong tư thế chụm lại nhau. Tất cả 13 liệt sĩ được cải táng về nghĩa trang Thọ Lộc, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình.

[3] 10 cô gái của tiểu đội TNXP Võ Thị Tần trúng bom hi sinh ngày 24/7/1968 tại ngã ba Đồng Lộc (giao điểm Quốc lộ 15A và Tỉnh lộ 2 Hà Tĩnh).