Con đường nước mắt (Khúc I)

Đăng lúc: 28-07-2023 9:12 Sáng - Đã xem: 65 lượt xem In bài viết

CON ĐƯỜNG NƯỚC MẮT

Giải thưởng trong cuộc thi do Bộ GTVT và Hội NVVN, ban đầu có tên là Nước mắt con đường.

  Trường ca

Kính tặng:Lực lượng Thanh niên xung phong chống Mỹ,

 Ban Xây dựng 67 Anh hùng

(Trích trong TRỊNH NGỌC DỰ

THƠ VÀ TRƯỜNG CA TUYỂN CHỌN[1])  

 

KHÚC I: Ra đi

 

Chúng tôi đi từ con đường tới con đường

hương cốm mùa thu chị chọn từ những bông nếp sẫm hạt

mùa vàng cơm thơm, vại dưa và nồi cá thơm mùi lá nghệ

lời mẹ kể về cha những đợt dân công mạn ngược Điện Biên

tiếng pháo cao xạ ì ầm,

những cụm khói trắng tan nhanh trên bầu trời.

 

Buổi ấy con trai lớp lớp lên đường

con gái bỏ ngang buổi gặt

lòng cảm thấy cồn cào như lửa đốt

những đêm trăng rải vàng trên mái nhà, mảnh vườn quen thuộc

mà sao trăng như chưa tròn hết

con đường mờ hơi sương

giở trang sách, bồn chồn gấp lại

có tiếng người giục gọi nơi đâu!

 

Chúng tôi lớn lên,

chưa ai ra khỏi cánh đồng và con đường tới lớp

hạt lúa củ khoai thân thiết bao đời

làm một nửa cho mình và nửa kia cho tiền tuyến

mặt trận dẫu xa nhưng tiếng súng đã gần

những tin tức người thân vọng lại

 

Biết mặt trận là cái gì rất lớn

là lương thực bộ đội ăn

là viên đạn bắn quân thù

là con đường nối từ hậu phương ra tiền tuyến

tin chiến sự mỗi ngày đến gần hơn…

 

Chúng tôi đi từ rặng tre xanh, những phố nghèo thành thị

nhà máy vừa xây bom Mỹ dội đêm ngày

Chúng tôi đi từ đồng bằng sông Hồng, sông Chu, sông Mã,

sông Lam, sông Gianh, Nhật Lệ …đang chờ

Chúng tôi đi từ buổi nhập ngũ cả làng như ngày hội

đứa chưa đủ cân thì “độn” thêm cân

đứa chưa đủ tuổi, xin thêm ngày thêm tháng

màu cỏ úa là màu quân phục “Ba sẵn sàng”

chiếc ba lô là hành trang vào tuyến lửa

giọt nước mắt mẹ mừng thành nỗi nhớ lúc ra đi

Ảnh internet  

Chúng tôi rời cái nôi xóm làng qua rộng dài đất nước

thấy biển trập trùng và núi dâng cao

đêm hành quân bàn chân phồng rộp

ngày máy bay Mỹ rượt trên đầu

qua trung du những vùng đồi nắng gắt

những con đường bụi đỏ ba-zan

đất Quảng Bình bom cày đạn xới

vùng “cán xoong” là đích chúng tôi nhằm

 

Vượt phà Gianh, dọc đường Ba Trại

những Khương Hà, Cù Lạc, Cổ Giang…

bến Xuân Sơn trong xanh mắt biếc

những bản làng thấp thoáng bóng cau non

 

Chào cửa rừng! Cuộc hành quân đang tiếp

nơi chúng tôi là muôn ngả đường rừng

dốc phải hạ cho đoàn quân vượt dốc

đường phải thông, xe kịp tới chiến trường!

(còn tiếp)

Trịnh Ngọc Dự

 

 

 


[1] Nhà xuất bản Hội Nhà văn Việt Nam, 2020