Cơn mơ những con đường

Ảnh internet  

 Con đường! Tôi gọi con đường

là khi em hát lời thương qua cầu

là khi bom dội trên đầu

đất đang ứa máu, cả bầu trời rung…

 

Con đường giờ khuất sau lưng

Máy bay còn đuổi theo từng cơn mơ

Bàn chân bước tự ngày xưa

Qua bao đường đất…như chưa đã từng!

Mắt nhìn gặp mắt rưng rưng

Chia tay cuối dốc, người dừng ngã ba

 

Lối nào về chốn phồn hoa?

Đường người thảm đỏ, đường ta gập ghềnh

Đường tơ con nhện giăng tình

Xa xôi…đường nhớ đã thành khói sương

Năng đi mà chẳng thành đường

Giờ em tít tắp ở phương trời nào

 

Chỉ còn trong giấc chiêm bao

Con đường cỏ dại hôm nào cũng qua

Đường đời mỗi bước một xa

Bình minh trước mặt, thoắt đà hoàng hôn

 

Mới hay muôn nẻo con đường

Khi kết thúc, cũng lối mòn đó thôi!

Trịnh Ngọc Dự