Diễn ca núi Hồng – Truyền thống Thanh niên xung phong

  1. Nguyễn Ái Quốc vun trồng Cách mạng từ Việt Bắc

Mặt trời đỏ – ở Phương Đông – sắc màu xán lạn

Gieo niềm tin cho đời, cho Cách mạng Mùa Thu

Địa linh Nhân kiệt – nơi Bác Hồ chọn là An Toàn Khu (ATK).

  1. Đồng bào yêu quý gọi Bác Hồ: Ông Ké, già Thu

Tháng năm giá rét, cháo bẹ rau măng, nhiều gian khổ

Tấm lòng ái quốc, Bác luôn hướng về giải phóng Thủ đô

Nhưng phía trước cần là chiến trường Biên giới, Điện Biên.

  1. Bác tin tưởng giao cho: Đoàn Thanh niên cứu quốc –

Sứ mệnh đây. Bác sáng lập Đội Thanh niên Xung phong.

Vương Bích Vượng chỉ huy đứng ở đầu dòng

Hai trăm hai lăm đội viên thề hy sinh vì Đất nước!

  1. Bảy mươi năm – Đất nước Rồng Tiên ta có được

Hơn sáu mươi vạn gái trai lên đường bao điều mơ ước

Gương dũng sĩ, anh hùng khắp trận tuyến xông pha

Yêu biết mấy, Núi Hồng là một Bản anh hùng ca!

  1. Với “Thanh niên xung phong như là Bộ đội

Đại tướng Giáp ngợi ca tưởng chừng như sấm dội

Vinh quang thay, thanh niên thế hệ của Bác Hồ!

Xưa thắng những đế quốc to, nay xây cơ đồ Đổi Mới.

 


  1. Núi Hồng thiêng liêng giao hòa Trời với Đất

Tám bức tượng hiên ngang hương hồn phang phất

Đồng đội về đây với tất cả lòng thành tâm niệm

Các đồng chí hy sinh tạc kỳ đài – dáng đứng Việt Nam!

  1. Một dân tộc mấy ngàn năm không chịu làm nô lệ

Quyết đứng lên làm người – nhất nhất một lời thề

Thanh niên đi đầu: Lý Tự Trọng rèn giũa tính kiên trung

Trước Tòa đại hình Sài Gòn – chính quốc Pháp chuyển rung.

Tôi chưa đến tuổi trưởng thành nhưng đủ trí khôn

Con đường của Thanh niên chỉ là con đường cách mạng

 Tôi hiểu việc tôi làm.” Lý tưởng ấy vụt lên bừng sáng

Bao lớp thanh niên nối gót những Bà Triệu, Bà Trưng.

  1. Gia nhập Việt Minh, người con gái Đất Đỏ đã từng

Tung lựu đạn vào xe tên Tỉnh trưởng

Chiến đấu gian nan Chị Sáu bảo vệ quê hương

Diệt Cả Suốt, Cả Đay là hai tên chỉ điểm.

Điều không may Chị đã rơi vào tay giặc

Giam tù Đất Đỏ, Côn Đảo, khám Chí Hòa hà khắc

Chị hô to giữa pháp trường “Đả đảo lũ thực dân

Mái tóc cài lê ki ma, bất khuất ngẩng cao đầu.

  1. Cũng năm ấy (1948) núi rừngTây Nguyên bừng hoa nở

Mười ba tuổi theo Mẹ lên rẫy, nắng cháy da thịt đỏ

Theo Mẹ riết rồi, Kơ Lơng gặp người của Đảng đó

 Mẹ yêu ơi, con sẽ khôn như chim rừng, như cá dưới khe.

Giữa rừng già, người Banar, Jarai…vui rượu cần chum, chóe

Hát lên nào! Giọng hát Anh sang sảng tiếng chiêng đồng

Hát trước nhà mồ, hát cho người đã mất, Mẹ biết không?

Trên đỉnh Chư Pông, con diệt giặc đếm gần trăm đứa.

  1. Tiến lên đoàn viên! Đội thiếu niên tuyên hứa

Đội trưởng đầu tiên tên thật Nông Văn Dèn

Dèn là tiền, là yêu là quý của người Nùng

Năm đội viên, Dèn làm giao liên giỏi nhất vùng

Dũng cảm bền gan mang lồng chim đi giữa vòng vây

Đùng đùng đùng đoàng đoàng đoàng” – tiếng súng lũ giặc Tây

 Kim Đồng ơi, Anh ngã xuống để ngày mai tươi sáng

Kim Đồng ơi, anh Kim Đồng ơi gương anh sáng ngời.

  1. Trần Văn Ơn – chưa đầy mười tám tuổi đời

Cha là công chức, Mẹ thời Châu Thành tỉnh Bến Tre

Học vượt cấp Ban tú tài Trường Pe’Trus Ký

Giữa Sài Thành trong phong trào sinh viên chống Mỹ.

Tiếng súng nổ. Anh hy sinh trong cuộc biểu tình

Lễ tang suốt mấy ngày, tháng Một, một chín năm mươi

Đặt linh vị, bàn thờ, nhuộm băng đen biết bao người

Ba trăm vòng hoa, có hoa người Pháp “Soldats De’mocrates”.

  1. Nguyễn Văn Trỗi, quê hương anh Thanh Quýt, Điện Bàn

Làm thuê kiếm sống gian nan muôn phần  

Là thợ điện, là đoàn viên sống vì Dân

Rằng: Vợ yêu ơi, anh tự lãnh phần diệt Mác Namara.

Quả mìn tám ký trên tay, không may Anh bị bắt

Xé băng bịt mắt, “Để tôi nhìn mảnh đất yêu thương

– Anh hô to. “Sát Thác” giữa chốn pháp trường

 Đả đảo đế quốc Mỹ. Hồ Chí Minh muôn năm!…

  1. Chàng trai Vĩnh Phúc rời quê nhà lên chiến dịch

Thắng Điện Biên rồi Anh vào mảnh đất miền Trung

 Pháo cao xạ Anh chỉ huy trút căm thù lên đầu giặc

Nhằm thẳng quân thù, bắn!” Quyết chiến đấu tới cùng.

 Khẩu đội Ba, đĩnh đạc ngắm, diệt tốp máy bay

 Giữa trận chiến gãy chân rồi, chuyện chẳng may

Y tá đâu, cắt chân tôi đi cho đỡ vướng

Nguyễn Viết Xuân làm nên biểu tượng Khu Bốn anh hùng.

  1. Phía trời Nam bão đạn mịt mùng

 “Thanh niên xung phong giải phóng” chẳng ngại ngùng xả thân

Đồng hành Sư đoàn Chín, có người phụ nữ công nhân

Đoàn Thị Liên góp phần chiến công mười hai trận.

Giặc Mỹ có B52, Bác cháu ta có B 2 chân

Đồng chí Hai Sô, Trung ương Cục mấy lần đến thăm

Liên ra khẩu lệnh “Không ai rời trận địa

Không để thương binh lần thứ hai nữa bị thương”.

Đoàn Thị Liên (giữa) cùng đồng đội Thanh niên xung phong Đại đội 112

  1. Thanh niên làm đường, tải đạn, cáng thương trên tuyến lửa

Thắng trận rồi, một lần nữa phục hóa, khai hoang

Đất nước Hòa bình vẫn sứ mệnh “Ba sẵn sàng”

Tình nguyện xung phong dặm ngàn bước chân Đổi Mới!

  1. Ôi, Tổ quốc ta chưa bao giờ đẹp hơn thế!

 Hàng chục vạn Thanh niên xung phong nối tiếp bao thế hệ

 Có Đảng, ơn Bác Hồ đưa ta tới thế giới vinh quang

Kỷ niệm 70 năm, Việt Nam hãnh diện to đẹp đàng hoàng!

Cả nước về đây, ấm lửa hồng ngọn nguồn Việt Bắc

Đồi cọ, nương chè, xóm làng hương sắc đông vui

Anh chị em ơi! Lòng ta cảm thấy bùi ngùi

Dấu chân chiến sĩ ngọn Núi Hồng năm xưa!

Tháng 7/2020

Vũ Trọng Kim