Đôi mắt em

Đã bao lần tôi choáng vì đôi mắt ấy

Đôi mắt sâu chứa đựng nét suy tư

Cô gái xung phong dáng vẻ tiểu thư

Cũng tay cuốc, tay leng[i] kém gì đồng đội

 

    Đứng bên dòng kinh hương đồng gió nội

    Tôi lén nhìn, à, cô ấy cũng nhìn tôi

    Người đầy sình lầy chân tôi bước vội

    Để nhìn kỹ xem có phải là em

 

Chỉ còn đôi mắt, mặt mũi thì lấm lem

Em vẫn tươi ánh nhìn rực rở

Lòng rộn ràng, tim tôi như gợi mở

Một điều gì…, chẳng biết vì sao

 

    Tôi ra chiến trường, vượt bao giông bão

    Em thì về quê cuộc sống dần trôi

    Ngày bình yên em gặp lại tôi

    Cũng đôi mắt ấy, có vẻ trách hờn rất lạ

 

Ngồi bên tôi , nắng chiều xuyên kẻ lá

Sao lúc xưa…anh không nói gì đó …với tui

Để bây giờ tui lỡ…, em chợt cười vui

Sao mà khờ quá, hoa đây vẫn chờ người hái

 

    Tôi bừng tỉnh, con tim vui trở lại

    Thời đó, tui chỉ nhìn có dám nói chi đâu

    Đôi mắt em sáng tựa mọi vì sao

    Nói lên tất cả, ngu ngơ tôi nào có biết

 

Thế bây giờ…bây giờ tui nói thiệt

Tim đã xôn xao, từ cái nhìn đầu tiên

Thôi thì …như cái lẽ tự nhiên

Tôi muốn nói… , vẻ thẹn thùng , mắt em rực sáng … !

TRẦN VIỆT SƠN


[i] Máng xúc hình bán nguyệt, khi xúc đất thành hình thỏi dài, quăng lên bờ kinh (kênh)