Đời như cổ tích

Đăng lúc: 12-05-2023 8:19 Sáng - Đã xem: 87 lượt xem In bài viết

Ảnh internet  

Buổi tiễn chân ngày ấy

Rộn ràng đông nghịt cổng trường

Người ra đi và người ở lại

Cách nhau một cái gạch ngang.

 

Em nép vai tôi thút thít mơ màng

Nói run run, hơi thở em nóng hổi

Mắt long lanh như muốn nói những điều khó nói

Em cầm bàn tay tôi áp lên má hồng em.

 

Chiếc mùi xoa em trao, tôi gấp ướp hương quen

Em hẹn tôi đón anh về trở lại trường thương nhớ

Mùi thơm em tỏa ra quanh tôi vấn vương quyến rũ

Vẫn không thể gần hơn, vẫn phải xa nhau thôi.

 

Trường Sơn mùa mưa – mưa xiên ngang cổng trời

Tôi đã đi qua mấy mùa chiến dịch

Nhìn tốp lính mới vào, đang lạ rừng lạ nước

Tôi giật mình, sao trong đó lại có em?

 

Hai đứa gặp nhau, ba lô nặng trên lưng

Tay em, tay tôi xoắn vào nhau như bện

Cuộc gặp nhau nơi đạn bom, không thể tin nổi được

Tôi ngửa mặt lên trời chỉ muốn khóc gào lên!

 

Đứng từ xa, bạn gọi với, giục bảo nhanh lên

Em và tôi, chẳng biết làm gì hơn được nữa

Hai đứa ôm nhau, súng chen vào giữa

Nước mắt lại rơi, thêm lần nữa hẹn nhau ở Trường Sơn

 

Rồi hai đứa nghoảnh mặt đi, sau lưng đeo nặng hơn

Lần này xa nhau cách cổng trởi vời vợi

Tôi Trường Sơn đông – em Trường Sơn tây mùa nắng mới

Muôn nẻo đường trong bom đạn, liệu có gặp lại nhau nữa không anh?

 

Quả đất xoay tròn, ngày thống nhất trở về có tôi và em

Nơi cổng trường năm xưa đông nghịt người tiễn chân người ra trận

Hạnh phúc ngọt ngào – đời như cổ tích

Chúng tôi dắt tay nhau bước vào trường, lòng đầy ắp yêu thương!

Nguyễn Hồng Quang

Tổ dân phố Kim Tỉnh, phường Trung Thành, TP Phổ Yên, tỉnh Thái Nguyên