Đứng bên bở sông Côn

Đăng lúc: 27-05-2021 9:14 Sáng - Đã xem: 25 lượt xem In bài viết

 

 

Đứng bên bờ sông Côn chiều nay

Bay về đâu hỡi trắng mây?

Con nhớ mệ quá cha ơi, nhớ quá!

Thật hay mơ mà xuyến xao đến lạ

Sông Côn sóng cuộn phù sa…

Nhớ quá mái chèo dòng Lam – La…

 

Mẹ chèo đò chở con thuở bé

Nghe câu Ví giặm dạt dào…

Con chào đời bên bờ Lam sóng vỗ

Ngày cha xa, trên chốn học đường…

Cha về mừng vui hoan hỉ

Và từ đó nhà mình vào Huế

Con mang dòng Lam xanh trong lòng…

Nơi các con lớn lên…

Sóng lao lao Ví giặm!

 

Dòng Hương ngỡ bình yên

Nào ngờ rồi bão gió…

 

Khung cửi ngày nào mẹ dệt thời gian

Dệt nên tấm vải lòng thương chúng con

Cần cù như năm tháng

Nhọc nhằn và thiếu thốn

Cha xa nhà mẹ bệnh, em đau

Và bão tố ập xuống đầu

Buồn đau ngập đất

Mệ và em con mất…

Dòng Hương mang tang trắng dòng thảm lòng con…

 

Nhưng có một miền khác sông Hương

Cho con người biết chân trời xa rộng

Chân trời tranh đấu, tự do và giải phóng…

Trong lời lời thầy, lời cha

Trong ánh mắt ngậm ngùi cuộc sống…

Nâng bước chặng dường xa

Hướng Nam con đi tới…

Và từ đây sông Côn

Cha lên miền Bình Khê quan huyện

Sóng gió hay bình yên

Mà trời xa mây đen vần vũ triền miên…

 

Sông Côn chảy về chân trời vời vợi…

Ôi con sông nào sau lưng

Ôi con sông nào trước mặt

Con sông trong con dào dạt

À ơi Ví giặm lên ngàn

Diết da câu hò xứ Huế

Dòng sông dòng ca lịch sử

Dòng sông có gặp bể xa khơi

Cha ơi, con mang theo dọc suốt đường đời…

Dòng sông lòng mệ

Khát khao: Tất Thành!

Bay về đâu

Mây trắng trời xanh?

Một khúc sông Côn. Ảnh: V.T

                                     29/5/2015

                                HỒ BÁ THÂM