Duyên nợ

Đăng lúc: 03-12-2021 3:06 Chiều - Đã xem: 62 lượt xem In bài viết

Ảnh internet  

 Ngày em chưa ra đời, tôi vẫn còn trong bụng mẹ

Ngày em sinh ra, tôi cũng khóc oe oe

Lớn lên bên đường làng đồng lúa luỹ tre

Có lẽ là duyên nợ khi thích chơi trò cô dâu chú rể

 

 Rồi một ngày đất nước qua cơn dâu bể

Tôi và em cùng đi Thanh Niên Xung Phong

Đào kinh dẫn nước về đồng hoang mênh mông

Rồi ánh mắt nhìn nhau, ôi xôn xao khó tả

 

 Dù đã quen rồi nhưng em lại làm mặt lạ

Chỉ vui đùa trò chuyện với những ai kia

Không biết tại sao, tôi chẳng dám xẻ chia

Cũng chẳng dám nói những gì trong tim xao xuyến

 

 Biên giới chiến tranh, tôi đi, em chia tay quyến luyến

“Hãy giữ gìn sức khoẻ, em… em sẽ…chờ anh”

Vậy là …em đã…, ngực tôi đập dồn tựa trống canh

Tôi choáng váng, thì ra mình cứ nghĩ quẩn

 

 Em ưng rồi, còn mình cứ thơ với thẩn

Cứ tức, rồi …ghen,rồi ác mộng vu vơ

Con gái là như thế,yêu rồi mà cứ làm ngơ

Như thử thách mình có luôn bền chí

 

 Tải đạn cáng thương,công việc không ngừng nghỉ

Nhưng khi bình yên, tôi luôn nhớ về em

Dưới ánh trăng rằm tôi lấy hình ra xem

Chụp hồi nào mà mắt tròn đáng yêu đến lạ

 

 Xuất ngũ về,em tóc dài buông xoả

Đón tôi mà nước mắt rưng rưng

Về không báo trước, giận rất nhiều, nhưng…

Tha… đấy, hãy mau vào với… mẹ

 

 Rồi tôi với em buồn vui cùng chia xẻ

Kể chuyện ngày qua, rồi bàn đến tương lai

Đến với nhau chẳng cậy mối mai

Rõ ràng tình yêu đến khi đó là duyên nợ.

 TRẦN VIỆT SƠN