Em, sau ngày xuất ngũ    

ẢNH INTERNET              

Gặp lại em sau ngày xuất ngũ

Vừa bất ngờ, ngạc nhiên rồi bở ngỡ

Cô gái ngày nào đạn bom không sợ

Nay xõa tóc, dịu dàng như thôn nữ miền quê

 

Cô gái xung phong ngày nào, nay sao mà lạ thế

Mặt hiền hòa, áo lụa, xinh tươi

Thấy tôi lặng im, cô gái mỉm cười

Nhìn gì mà mê mẩn vậy, anh …đồng chí

 

 Em vẫn là em, cô bé hay đùa và…xấu xí

Chẳng phải Chúc Anh Đài[i], hay Hoa Mộc Lan[ii]

Trước quân thù thì em rất hiên ngang

Nay xuất ngũ, con gái phải dịu dàng đằm thắm

 

 Vẫn còn đây những vết trầy lấm tấm

Bàn tay chai, chân nứt nẻ, mắt quầng thâm

Nhưng tóc vẫn dài óng mượt, da ngâm

Tiếng cười vẫn thế, vang vang, hào sảng

 

Trước khi đi xung phong, mẹ phải kêu mỗi sáng

Nhưng khi xuất ngũ về, đã thức sớm, phụ mẹ bán buôn

Cha thì vui, mẹ cũng hết buồn

Còn anh…đồng chí, sao bây giờ mới tới

 

 Như lời đã hứa, em vẫn chờ vẫn đợi

Biên giới yên bình, sánh bước chung đôi

Thôi thì tới rồi, anh…đồng chí,vào nhà đi thôi

Rồi muốn gì, cứ nói… với cha với mẹ!

TRẦN VIỆT SƠN

 

 

 

 

 

 


[i] Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài là một truyền thuyết Trung Quốc về chuyện tình đẹp nhưng đầy bi kịch của một đôi trai gái, Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài. Truyền thuyết Trung Hoa này thường được so sánh với câu chuyện tình yêu Romeo và Juliet của nước Anh.

[ii] Hoa Mộc Lan là một nhân vật nữ anh hùng trong truyền thuyết dân gian của Trung Quốc. Nhân vật này xuất hiện lần đầu trong một truyện thơ mang tên Mộc Lan từ. Trong bài thơ này, Mộc Lan vẫn không có họ, quê quán thậm chí cũng không đề cập đến niên đại của nhân vật. Cái họ tên đầy đủ Hoa Mộc Lan” trở nên phổ biến cũng bắt đầu từ “Tứ thanh viên” của học giả đời nhà Minh là Từ Vị. Hình tượng Hoa Mộc Lan đi vào văn hóa Trung Quốc biểu thị một ý nghĩa lý tưởng hết sức cao thượng, nói về một thiếu nữ yếu đuối vì thay cha mà đi tòng quân, do vậy rất được tích cực lưu truyền qua truyền thuyết và những tác phẩm thiên về thơ ca hoặc sân khấu.