GHÉT!

Thời mới biết yêu, tôi chúa ghét cành bông giấy

Gai sướt tay nàng, xót lắm trong tim

Ghét cái xe, lúc chở nàng, bổng dở chứng nằm im

Không đạp được, nàng bỏ đi giận dỗi

 

Đi TNXP, tôi và nàng cùng chung đại đội

Ghét nắng chói chang, sơ cứng tóc nàng

Ghét đôi dép râu, cứ sút quai rồi mòn láng

 Làm gót hồng, chai cứng thấy mà thương

 

Rồi những ngày làm đêm, tôi ghét những giọt sương

Vai nàng đẫm ướt, chắc là lạnh lắm

Ghét giọt nước phèn, vô duyên lạ lẫm

Áo nàng rách bươm, vá miếng trắng miếng xanh

 

Ghét rừng biên giới, bom đạn xé tanh banh

Cáng thương, nàng vấp ngã, tay đau mặt bầm tím

Ở cái nơi ngồi bên nhau là chuyện hiếm

Thì sao thấy được cái nhăn nhó của nàng

 

Ghét cái võng, cái ba lô, nàng luôn mang

Phải để tôi thế vào thì… hay biết mấy

Ghét hoa bí vàng, sao mà… hên đến vậy

Luôn nằm trên tóc nàng những lúc dừng quân

 

Ghét cái nụ cười đẹp tựa cả mùa Xuân

Với ai đó, không với tôi, tức thật!

Chiến thắng trở về, cái mà tôi ghét nhất

Chính là… ghét tôi, vì chưa dám ngỏ lời…

 

…..

Thôi tỉnh dậy đi ông xã của tôi ơi

Cứ ghét rồi cười, bâng quơ thương nhớ

Em đã là của anh, an tâm, xin đừng mớ

Người có quyền ghét bây giờ, chính là em!

TRẦN VIỆT SƠN