Giận!

Đăng lúc: 08-12-2019 4:44 Chiều - Đã xem: 72 lượt xem In bài viết

Bao năm rồi mà em vẫn còn giận

Dù càng giận, mặt em càng dễ thương

Vẫn mái tóc, xỏa dài thoảng đưa hương

Dáng dấp ấy, một thời, hồn ai say đắm!

 

  Rồi nhìn xa xăm, giọng em đầm ấm

  Ai biểu năm xưa không đưa áo tui may

  Tải đạn bao ngày, vai rách sút lai

  ẤY đòi tự vá, đường kim chạy lên chạy xuống

 

Rồi tui bị trặc chân, ẤY cõng đi trên bờ ruộng

Có phải bác sĩ đâu, mà nắn gân đau muốn chết

ẤY xạo với tui, cõng bé hoài không thấy mệt

Dù lắm chông gai, lại không ít hiểm nguy

 

  Khi hỏi về tình yêu, ẤY nhăn mặt nghĩ suy

  Yêu chi sớm giữa chiến trường biên giới

  Lỡ…có gì, thêm một người chờ đợi

  Người thật kỳ, hỏi thế mà chẳng hiểu dùm tui!

 

Rồi khi bị thương, tui khóc, ẤY lại cười vui

Trách nhẹ, đồ con nít, cớ gì mà rơi nước mắt

Sao không lo, cáng thương về, ẤY nằm im bặt

Không một tiếng rên, da xanh, tóc rối bù

 

  Lúc yên bình, ẤY sao vừa ngốc, lại lu bu

  “Cứ ngỏ lời đi“, tui đang sốt ruột

  Vậy mà ẤY cứ tỉnh bơ, nhe hàm răng trắng buốt

  Có thích ai không, ẤY hứa sẽ làm mai!

 

Đến khi tui giận, run khẻ bờ vai

ẤY mới chịu nói “để ý … từ dạo ấy

Không dám ngỏ lời, vì sợ, tình sẽ vụt bay

Vì giữa chiến trường, không biết ai sẽ còn ai…mất

 

  Giờ thì…liều, nắm tay hôn, nói thật

  Thế thì bây giờ đổ gạo nấu cơm chung?”

  Nói thì nhớ, không cần lời hoa mỹ lung tung

  Tui ừ đấy, thương … mà vẫn giận!

 

Giận tính ngây ngô, cho tình vương vấn

Giận ẤY quá hiền, yêu mà không nói nên lời

Giận nụ hôn đầu, ẤY chẳng đặt… đúng nơi

Giận thì giận lắm, nhưng thương thì…đã…!

Trần Việt Sơn