Gởi… Nhớ

Ảnh: Internet

Tháng Ba lại về, lòng rộn ràng khó tả

Lấy đồng phục cũ ra, rồi lại cất vào

Ở nơi xa, không về được, sao cứ nôn nao

Đành phải viết vài dòng, cho vơi nổi nhớ

 

Ngày ấy, bạn bè thường gọi mày tao mi tớ

Phải quên đi, để gọi “đồng chí” và tên

Dép râu, nón tai bèo, áo cỏ úa xông xênh

Giữa trưa nắng, mồ hôi tuôn ướt sũng

 

Lần đầu cầm cuốc leng, đứa nào cũng vụng

Rồi cũng quen dần, nước về ngập dòng kinh

Con gái tóc cháy vàng, nhưng …mặt vẫn xinh

Con trai thì đen đúa, tướng như… lực sĩ

 

Chiến tranh nổ ra, biên giới Tây Nam trực chỉ

TNXP, chiến đấu, cáng thương

Đào hào, tải đạn, làm đường

Gian khổ đấy, nhưng vẫn vô tư ca hát

 

Đạp gai, trượt ngã, chỉ đau trong chốc lát

Lại lên đường, cười vui “chẳng có gì đâu”

Đồng đội hy sinh, khóc, rồi nén nổi đau

Xông ra phía trước, vì bình yên cho Tổ quốc

 

Thời hào hùng ấy dễ ai có được

Hơn bốn mươi năm, dù đã gối mõi, tóc pha sương

Luôn tự hào, tôi thanh niên xung phong, một chặng đường

Làm sao quên được, tháng ba ơi, cho tôi gởi…nhớ!

TRẦN VIỆT SƠN