Hẹn xuân năm tới

Chúng mình bên nhau giữa đất rừng rét lạnh

Đón Xuân về lòng đau đáu vấn vương

 

Thằng sinh ra miền Tây,  sông chín cửa yêu thương

Thằng miền Trung cát trắng, biển xanh sóng vỗ

Thằng miền Bắc là quê cha đất tổ

Và còn lại, từ Sài gòn thành phố phồn hoa

 

Tất cả vẫn vui, sự thật không ngoa

Bên bếp lửa, màu áo xung phong xanh thắm

 

     Dẩu xa nhà, cái tình luôn thấm đậm

     Tâm sự xẻ chia mọi chuyện buồn vui

     Chuyện gia đình nhung nhớ khôn nguôi

     Và cả chuyện tình yêu thời đi học

     Thời cha đánh, mẹ dổ hoài không nín khóc

     Thuở Xuân về, canh nồi bánh suốt đêm

     Đứng chờ lì xì, hoặc đi chùa người đông như nêm

     Thuở cắn hạt dưa, răng ê cả tháng

 

Chúng mình là xung phong,  chúng mình là bạn

Bỏ phố lên rừng chấp nhận gian lao

Xuân nay không về, thời gian sẽ qua mau

Hẹn Xuân năm tới, sum vầy cùng cha mẹ

 

Dù xa gia đình, chúng mình vẫn không buồn tẻ

Vì Xuân về vẫn có mai rừng, và chim én xôn xao

Những lời chúc đầu năm ấm áp biết bao

Trên tất cả, đó là tình đồng đội.

Trần Việt Sơn