Họa lại bài thơ “ông đồ”

Năm nay hoa đào nở

Lại thấy ông đồ[i] về

Bày mực nghiên giấy đỏ

Chờ mọi người đến thuê

 

Rất nhiều người thuê viết

Nào cô cậu yêu nhau

Lấy chữ “Tình” làm bạn

Kỷ niệm mối tình đầu

 

Có người xin chữ “Phúc”

Có người xin chữ “Tâm”

Chữ nào ông cũng viết

Nét chữ như duyên thầm

 

Mỗi năm hoa đào nở

Xuân về mưa bay bay

Ông đồ kia lại đến

Bút nghiên ông lại bày

 

Năm này qua năm khác

Ngày càng thấy đông vui

Ông đồ nay trẻ quá

Ông đồ xưa đi rồi.     

         1/3/2018

NGÔ VĂN TUYẾN

 


[i] Ông đồ là bài thơ tiêu biểu nhất cho hồn thơ giàu thương cảm của Vũ Đình Liên đăng trên báo Tinh hoa năm 1936. Tuy sáng tác thơ không nhiều nhưng chỉ với bài Ông đồ, Vũ Đình Liên đã có vị trí xứng đáng trong phong trào Thơ mới. Ông đồ là người dạy học chữ nho xưa. Nhà nho xưa nếu không đỗ đạt làm quan thì thường làm nghề dạy học, gọi là ông đồ, thầy đồ. Mỗi dịp Tết đến, ông đồ thường được nhiều người thuê viết chữ, câu đối để trang trí trong nhà. Nhưng từ khi chế độ thi cử phong kiến bị bãi bỏ, chữ nho không còn được trọng, ngày Tết không mấy ai sắm câu đối hoặc chơi chữ, ông đồ trở nên thất thế và bị gạt ra lề cuộc đời. Từ đó, hình ảnh ông đồ chỉ còn là “cái di tích tiều tuỵ đáng thương của một thời tàn” (lời Vũ Đình Liên)