Huyền thoại người chong đèn

Đăng lúc: 12-06-2023 1:44 Chiều - Đã xem: 105 lượt xem In bài viết

Ảnh internet  

Anh đi trăn trở nghĩa tình

Thương em ở lại một mình bơ vơ

Chong đèn để cửa khép hờ

Biết là không hẹn vẫn chờ cả đêm!

 

Em sao có thể ngủ yên

Khi nghe súng nổ làng bên nát lòng

Địch đang phục kích bến sông

Đèn chong em tắt anh trông đừng về

 

Người “cộng sản”bám trụ quê

Gây dựng cơ sở đi về như thoi

Ẩn hiện như bóng”ma trơi”

Để qua mắt giặc gặp người lấy tin

 

Mỗi khi đèn được chong lên

Là không có địch báo yên lối về

Bao năm mong chút vai kề

Em chong đỏ mắt, đèn le lói đèn!

 

Em mong đèn thắp sáng lên

Chong đèn, đèn sáng khắp miền Nam ta

Bến Tre đồng khởi quê nhà

Em chong đèn sáng nhìn ra chờ người!

 

Anh ơi! Anh “cộng sản” ơi!

Lối về bến cũ nhớ người đang trông

Hầm bí mật – anh nhớ không

Và người con gái đã chong ngọn đèn?

 

Chắc người “cộng sản” không quên

Chắc vẫn thương nhớ ngọn đèn em chong!

Kháng chiến thì đã thành công

Người “cộng sản” ấy còn không hay là?

 

Như mai vàng đẹp quê ta

Ngọn đèn huyền thoại em là người chong

Đèn chong sáng đất Thành đồng[1]

Đèn chong sáng mãi trong lòng miền Nam!

Nguyễn Hồng Quang

Tổ dân phố Kim Tỉnh, phường Trung Thành, TP Phổ Yên, tỉnh Thái Nguyên


[1] Tháng 2-1946, thay mặt Chính phủ, Bác Hồ đã tặng đồng bào miền Nam danh hiệu vẻ vang: Thành đồng Tổ quốc