Không giỡn à nghe!

Đăng lúc: 29-05-2023 1:24 Chiều - Đã xem: 116 lượt xem In bài viết

Ảnh internet  

Hồi ấy tôi đi xung phong

Trong đơn vị có cô nàng xinh xinh bé nhỏ

Tưởng yếu,nhưng không, nàng có “võ”

Đánh gục bao trái tim trai trẻ như tôi

 Tôi …thích nàng, nhưng không dám hở môi

Nhưng rồi liều, một buổi chiều mưa tầm tả

Bước tới gần, anh…anh…”cái gì đó hả?”

Mặt lạnh lùng, “lo làm đi, không giỡn à nghe!”

Bên bờ kinh,cứ mỗi lần thấy nàng e ấp nón nghiêng che

Là tôi thấy lòng xao xuyến lạ

Muốn lại gần cứ sợ câu “cái gì đó hả”

Hy vọng có lúc “nói đại đi, không giỡn à nghe”

 Một ngày nọ bầu trời đầy ắp tiếng ve

Hai đứa lên đường cùng ra biên giới

Nhưng lại ở hai nơi,chia tay í ới

Anh thích em…, em cũng…, trao tay chiếc nón tai bèo

Chiến tranh qua đi, nhưng mỗi người một nẻo

Tìm lại nơi xưa, hỏi thăm bạn bè

Mới biết nàng đã về quê, vẫn còn cô lẽ

Tim rộn ràng, không biết nàng còn nhớ…

Gặp lại người xưa, sao lòng bỡ ngỡ

Đội nón tai bèo, tóc dài, duyên dáng áo bà ba

Khác hẵn cái thời vượt mọi phong ba

Da đen đúa, tóc vàng như cỏ cháy

 “Ủa, gặp lại nhau mà đứng như trời trồng vậy”

Anh…mà…anh…, “cái gì đó hả?

Nói gì đi, cứ mãi ngắm người ta”

Ờ…anh…nhớ…thích…muốn làm bạn được không?

 “Để coi…, nhưng bạn thì mênh mông

Phải lạ hơn một chút thì tui mới ưng bụng”

Như mở cờ, tim tôi đã bị nàng bắn trúng

Anh…thương em, “thiệt hôn, không giỡn à nghe!”

TRẦN VIỆT SƠN